Phải nói như nào nhỉ? Hôm nay ốm rất nặng, nằm nhà không đi học được, ôm lappie lướt lướt qua fb thấy tất cả những người con trai ngày xưa từng thích mình, theo đuổi mình, tỏ tình nhưng mình đều từ chối bây giờ đều đã có người yêu và đang rất hạnh phúc.
Còn mình bản thân từ xưa đến giờ, bao nhiêu năm vẫn mãi mãi trong lòng chỉ có một người. Cố gắng đẩy những hình ảnh đó đi, hàng trăm hàng ngàn lần tự bảo rằng phải từ bỏ đi, phải quên đi và bước tiếp nhưng không tài nào làm được. Bao nhiêu năm qua, bao nhiêu người thay đổi, thậm chí cả người đó cũng đã có người yêu, vậy mà chỉ có mình mãi vẫn như vậy không xê dịch một centimeters nào cả.
Đôi lúc không hiểu những gì mình đang làm có đáng không? Liệu có thể có kết quả hay không? Nhưng mà lòng mình muốn vậy, vẫn muốn đợi muốn kiên trì yêu người đấy dù người đó rất rất xa...xa tận chân trời vì mình không biết phải làm gì khác hơn cả.
Thật ra đó là người như thế nào mà khiến Hallie phải hao tốn nhiều tâm tư, nước mắt cả một đống thời gian, tuổi trẻ, tất cả mọi thứ như này? Không biết! Đơn giản là mình không thể từ bỏ tình cảm của mình, dù bây giờ mình cố gắng giả vờ chỉ xem người đó như một người bạn bình thường nhưng tình cảm của mình vẫn là thật.
Mất nguyên cả buổi sáng làm vài thứ cho sinh nhật của người đó, rồi cuối cùng lại hết bỏng tay với cả không hài lòng. Tự nhiên cảm thấy buồn tủi rất nhiều. Mình rất rất vô dụng, chẳng làm được một cái tích sự gì hết. Căn bản là không có lấy được một điểm tốt đẹp nào để mà xứng đáng với người ta. Thế rồi thật sự muốn khóc lắm vì cảm thấy bất tài. Xong rồi lại tự cười mình, mình đang cố gắng làm gì? Người ta đã có người yêu rồi cơ mà.
Điều tối thiểu để hai người có thể quen nhau là khoảng cách địa lý, mình cũng thua thiệt bao nhiêu người con gái khác. Huống gì là một đống khoảng cách khác giữa mình và người đó :)
Biết sao được. Ông Trời khéo sắp đặt làm chi để mình quen biết người đó, để yêu người đó hơn 5 năm nay, để cả 2 người không bao giờ có thể được ở gần nhau dù là một tháng trọn vẹn, để người đó có những thứ mà Hallie vĩnh viễn cũng không bao giờ có thể với tới được, để rồi bao nhiêu năm phải đau khổ, khóc lóc cả chờ đợi như một con ngốc thế này?!
Ngốc thì sao? Ngốc thì có gì xấu? Thử hỏi trên đời này có được bao nhiêu người để mình có thể ngốc nghếch đến ngu xuẩn như này? Được bao nhiêu lần mình mới có thể để mặc mình muốn làm gì thì làm và không phải sợ người khác nhìn vào phán xét mình là đứa con khờ nhất thế gian? :p
Đến một lúc nào đó mình sẽ già đi, mình sẽ lí trí và có thể cười cợt khi đọc những dòng nhật kí của ngày hôm nay. Nhưng mà tuyệt đối mình sẽ không hối hận, ngược lại mình sẽ tự hào vì mình đã từng làm những chuyện như thế...hỏi mấy ai đủ can đảm làm chuyện ngốc nghếch như mình không :D
Bây giờ mình vẫn độc thân, mà có lẽ mãi về sau này mình vẫn mãi cứ một mình như này. Nhưng riết rồi cũng quen, chẳng phải thắc mắc vì sao người khác thì có người yêu, người thì lấy chồng còn mình vẫn cứ là như này. Không sao hết :) Mình cũng biết yêu như người khác, cũng vẫn thấy vui vẻ và hạnh phúc khi biết người đó vẫn bình an vô sự, vẫn có thể làm bạn với người đó, vẫn có thể nhảm nhí làm vài thứ cho sinh nhật của người đó và vẫn có thể yên tâm rằng...người đó không hề ghét mình. Như vậy là đủ!
Chưa bao giờ mình cảm thấy hối hận vì người ấy đến giờ mình đã bỏ lỡ mất bao người đàn ông tốt đi ngang qua cuộc đời mình. Thà độc thân còn hơn gượng ép mình ở bên cạnh một người mình không có tình cảm.
Hôm nay có vẻ mệt, nhiều tâm sự...Lúc đang ốm đứ đừ như này đầu óc lại nghĩ ra nhiều thứ để viết quá. Cứ nghĩ đến chuyện làm quà sinh nhật cho người đó lúc nào cũng tanh bành như này, lại buồn.
Cuối năm nay chắc cố gắng vào Sài Gòn gặp người đó. Nhất định phải gặp trước khi người đó trở về Mỹ...vì sau này không biết mãi đến bao giờ mới có thể gặp lại. Đau quá :)
Chắc lại phải chợp mắt một lát!
Chắc lại phải chợp mắt một lát!

Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire