Ôi chào, mình càng lúc mình càng thấy mình thật nà cao thượng =)))) Mình chỉ còn ngày cuối cùng của tháng để được vui vẻ yêu đời mà cuối cùng mấy bạn cũng khiến mình phiền lòng tới mức này.
Không phải chuyện tình yêu tình trường khiến mình mệt người thì tới sang chuyện mấy bạn. Mà thiệt tình cái thâm tâm mình không biết có nên gọi là mấy bạn không vì nếu viết Eng mình sẽ gọi mấy bạn là people chứ hông phải friends =)))
Mình biết là cuộc sống của mình lúc nào cũng đầy kịch tích, nếu gom lại tất cả những chuyện mình đã trải qua từ trước đến giờ viết lại thì chắc cũng in ra được ba bốn cuốn tiểu thuyết dày cộm không thua gì "Cuốn theo chiều gió" hoặc có thể dày hơn thế.
Mình không rãnh rỗi để ngồi phát minh ra bi quan hay tự cường điệu hóa mọi chuyện lên để có chuyện mà nói.
Mình đã quá cao thượng ( phải lập lại lần 2), mình đã quá nhẫn nại cả mấy bạn, mình đã quá sức tốt đẹp khi nín tất cả, nuốt tất cả, quên tất cả rồi bỏ qua hết để tiếp tục đối đãi thật tốt mới mấy bạn :')
Vậy mà hình như chỉ có mình bỏ tâm ra để tốt với mấy bạn, còn mấy bạn lại chẳng xem mình ra cái củ khoai lang gì hết. Lòng tốt mình thà bỏ ra với những người xứng đáng hơn là để đi bố thí cho mấy bạn đới xD
Là mình không đủ tốt hay là do mình trước giờ toàn chơi sai bạn?
Càng lúc càng thấy sợ....
Bây giờ thì gì cũng thấy sợ =))) Sợ những người tốt quá, sợ những câu dập khuôn "iu Hal lắm" " nhớ Hal lắm" "ôm nè >:D<" "vẫn iu như trước giờ mà", mình sợ cái sự vui vẻ nói cười luôn mồm của mấy bạn thật.
Cái thói quen của mấy bạn bao giờ mới sửa được, đừng nói những thứ mà trong đầu không có tí cảm xúc nào. Mình chẳng cần cái đấy đâu!
Mình thật nà pó tay với mấy bạn :') Mình chẳng hiểu cái thể loại mấy bạn là cái thể loại gì nữa, chẳng hiểu mấy bạn đang chứa cái gì trong đầu nữa =]
Mình là kiểu rất dễ thích nghi môi trường, rất dễ make friend và rất dễ tin tưởng vào ai đó một cách quá đáng rồi rất dễ tốt kiểu maximum với người khác quá đáng, rất dễ lạc quan nhưng cũng rất dễ bị nhạy cảm.
Mình cứ tưởng đó là ưu điểm của mình, nhưng hóa ra giờ mới biết là nhược điểm của mình. Mình bị stupido mà :') nhưng sau này mình sẽ sửa, mình hứa nà mình hông để mấy bạn "thất vọng" đâu.
Thôi rủa xả xong cả rồi. Quên thôi, đi ngủ rồi mai ta sẽ lại thấy chân lí mới. Tháng sau phải đáng iu nhớ, hông nên vì những người xấu xa xấu xí kiểu thế mà để cục đá lên đầu nữa. Hí hí
Chúc mình có đủ năng lực siêu phàm của một siêu nhơn để tiếp tục chống chọi zới các thể loại people tiếp theo =] Cố lên mình!
- Hal
vendredi, novembre 30, 2012
The last of November
25 days until Xmas
Coolah, December is coming to town :) This beautiful month always brings me so much warmth and joy into my heart.
Every year, there are the same things, the same days, the same people, the same place, the same festival called Xmas but not my feelings for them.
I had a grey month during November with many tones of emotion. Likely, if I don't mind about relationships, then it would be friendships.
Nothing really frees my mind in peace more than being anti-social as the way people consider me. Because I do care for people but people even don't recognize it, I think too much and talk too much but who cares?
To exist, I'd better stay cool as much as possible to avoid pieces of slander and get less sorrows. Sometimes I'm under the impression that I'm wasting my time on people that ain't willing to waste their time on me but why do I still care?
I'm upset...I'm worried...but who cares? =))) I look like an idiot!
However, up to now there is nothing of that sort happening again; I only pay my attention on people that are worth.
A month has gone with many lessons that I must keep in my head.
Because I wish to have a serene winter, a holy Xmas fully then please leave me alone. Don't test my patience anymore!
Xmas last year was the coldest one I'd ever spent in my entire life, I don't want something terrifying to happen again :) I was too strong last Xmas to do something crazy and stupid, but there is no scope for pains or scars in my heart.
Love,
- Hal
Libellés:
bitter-and-sweet,
lesson(s),
lies-and-truth,
the bits of me,
trouble-is-a-friend
jeudi, novembre 29, 2012
My K-pop idols
Gosh!!! My heart is broken *frown* Girls' Generation has landed in Vietnam today and they must have been performing at the My Dinh National Stadium, Ha Noi :(
Actually I dun love all nine of them but I do love Yuri for years, even I dreamt of her many many times. But why didn't they come to HCMC?
I'd deffo buy a ticket to come to HCMC right away to see them because I don't wanna miss any chance to meet my idol again.
I still remember how hard I cried when I couldn't join my David Archie performance a couple years ago.
I still remember how hard I cried when I couldn't join my David Archie performance a couple years ago.
As a matter of fact that it's all right to be in HCMC within a few days, yet I'm really scared to arrive in HN. HCMC, imo, is more lovely than HN a million times =]
Perhaps I feel it's dangerous to fly HN on my own even though my closest buddy - Epig's house there, too. Besides, ppl and lifestyle in HCMC do fix me somehow :')
Perhaps I feel it's dangerous to fly HN on my own even though my closest buddy - Epig's house there, too. Besides, ppl and lifestyle in HCMC do fix me somehow :')
Then this is me here all alone in my bedroom, listening to SNSD, T-ara music and being in a bad mood huhu
What should I do to feel better for not seeing Yul dance in reality? *sigh*
What should I do to feel better for not seeing Yul dance in reality? *sigh*
Would I meet her in my dream tonight again? :((( gio` phai lam sao? dang tuky lam' day :(
YURI YURI YURI YURI YURI YURI YURI YURI YURI YURI YURI YURI YURI YURI YURI YURI
YURI YURI YURI YURI YURI YURI YURI YURI YURI YURI YURI YURI YURI YURI YURI YURI
YURI YURI YURI YURI YURI YURI YURI YURI YURI YURI YURI YURI YURI YURI YURI YURI
YURI YURI YURI YURI YURI YURI YURI YURI YURI YURI YURI YURI YURI YURI YURI YURI
I ♥ YUL T_T
PS: T-Ara are there as well T_T I really love this band more than SNSD but the question in my mind now is "Why Hanoi?"
mercredi, novembre 28, 2012
Jealous
Ok, nhờ bạn Kami support nên bạn Hal đã quyết định giải tỏa trên này =))) dù biết xong rồi sẽ trở thành bị xấu tính đi, cơ mà vẫn chấp nhận vui vẻ (chà) đạp lên dư luận mà sống =)))
I'm jealous...just a bit :') OK, a lot =))))
Một phần lí do mình ko muốn xài fb nữa là do mình sợ mình sẽ bị như này =))) Nói tới nói lui vẫn là chuyện du học với du hí.
Bạn bè mình đa số, mà không đâu, đi hết cả rồi...bỏ mình bơ vơ một mình ở cái chốn này để rồi lâu lâu vào fb thấy các bản như này như nọ thì bị buồn vô lí.
Có lẽ như này, nhà giàu, học giỏi, thông minh, xinh đẹp, ăn nói giỏi blah blah đó là bề nổi Mình chưa tính tới chiện mấy bản phải học vất vả gấp 10 mình, còn phải bận cái này rộn cái kia đủ mọi thể loại để thích nghi :')
Mình hiểu. Cơ mà mình thật sự thèm có lúc phải than thở "I'm stuck" " I miss Vietnam" "it's over my head" "Damn it! ước gì tao được thở một chút mày ạ". Chứ không phải là những câu than như mình "Chán ghê gớm m à" "Tao cóc hiểu tao đang làm gì nữa" "Why don't I see any light ahead?" blah blah blah
Nói túm lại là hông phải ghen tị kiểu ghen ghét, mà ghen tị kiểu tủi thân vô hạn :)) Bạn bè thân thiết bao nhiêu năm thì cuốn gói đi từng đứa, còn để lại đây một đống người chẳng hiểu để làm gì =]
Hình như mình có cái số quen xa :)) Ai quen biết thân thiết cả mình rồi xong cũng đều bay hết cả, từ tình yêu tình báo tới bạn thân bạn thiết. Mà hận cái những người mình yêu thật lòng toàn là long distance, còn những cái kiểu short hook-up thì lại đều ở đây cả.
Cóc hiểu nổi cuộc đời trái ngang!!!!
Ở Việt Nam mà khác gì kiểu đi du học, suốt ngày Eng với French dài hạn. Slang words của các nước thì "bị" trang bị đầy đủ =)) nói chuyện với bạn thân thiết du học cũng nào Eng ta tâm sự. Xong thành ra lâu lâu quen mỏ có lỡ add thêm vài từ Eng vào lúc đang nói chiện với mấy bạn ở đây thì bị đâm ra "lemon question".
Cũng chẳng hiểu sao mình lại như này, nhưng tự dưng ngồi đọc bài thơ " Nhớ rừng" của Thế Lữ thấy mình bị giống con hổ trong đó ghê =)) nói thiệt là mình cũng không biết nên hòa hợp kiểu gì với việc ở đây mà tim gan phèo phổi tư tưởng lại bay ra nước ngoài từ lâu rồi =)))
Tụi nó suốt ngày hú hét nhớ nhà nhớ cửa, nhớ ba nhớ má cơ mà mình hỏi dám đổi hông thì im bặt :))
Nói vậy thôi chứ cũng hông có gì. Viết bừa. Chỉ là cảm xúc đang dâng nên cần giải tỏa =)) mình vẫn ghen tị cả mấy bạn nhưng kiểu mình vẫn iu mấy bạn lắm lắm, kiểu mình bị tủi thân, kiểu mình biết mình hông phải lọ lem nhưng mình vẫn chen chân làm công chúa, kiểu mình biết mình hơi kì vì những đứa như mình không nên có tư tưởng vại, kiểu như mình vẫn luôn có tư tưởng rất update nhưng mình lại ở cái môi trường không update nổi nên mình bị bức bối đó =)))
When will it be my turn be? a few more years or HELL NO?! :(((((
Thôi không nói nữa, lên giường ngủ sớm kẻo ko lại đâm ra nghĩ lung tung. Nhưng nói chung là như này, mình ở VN thì thỉnh thoảng còn gặp tụi nó lúc về chứ mình mà cũng đi luôn thì thề luôn khỏi gặp được ai =)) Coi như đây là cái may mắn còn sót lại :')
- Hal
I'm jealous...just a bit :') OK, a lot =))))
Một phần lí do mình ko muốn xài fb nữa là do mình sợ mình sẽ bị như này =))) Nói tới nói lui vẫn là chuyện du học với du hí.
Bạn bè mình đa số, mà không đâu, đi hết cả rồi...bỏ mình bơ vơ một mình ở cái chốn này để rồi lâu lâu vào fb thấy các bản như này như nọ thì bị buồn vô lí.
Có lẽ như này, nhà giàu, học giỏi, thông minh, xinh đẹp, ăn nói giỏi blah blah đó là bề nổi Mình chưa tính tới chiện mấy bản phải học vất vả gấp 10 mình, còn phải bận cái này rộn cái kia đủ mọi thể loại để thích nghi :')
Mình hiểu. Cơ mà mình thật sự thèm có lúc phải than thở "I'm stuck" " I miss Vietnam" "it's over my head" "Damn it! ước gì tao được thở một chút mày ạ". Chứ không phải là những câu than như mình "Chán ghê gớm m à" "Tao cóc hiểu tao đang làm gì nữa" "Why don't I see any light ahead?" blah blah blah
Nói túm lại là hông phải ghen tị kiểu ghen ghét, mà ghen tị kiểu tủi thân vô hạn :)) Bạn bè thân thiết bao nhiêu năm thì cuốn gói đi từng đứa, còn để lại đây một đống người chẳng hiểu để làm gì =]
Hình như mình có cái số quen xa :)) Ai quen biết thân thiết cả mình rồi xong cũng đều bay hết cả, từ tình yêu tình báo tới bạn thân bạn thiết. Mà hận cái những người mình yêu thật lòng toàn là long distance, còn những cái kiểu short hook-up thì lại đều ở đây cả.
Cóc hiểu nổi cuộc đời trái ngang!!!!
Ở Việt Nam mà khác gì kiểu đi du học, suốt ngày Eng với French dài hạn. Slang words của các nước thì "bị" trang bị đầy đủ =)) nói chuyện với bạn thân thiết du học cũng nào Eng ta tâm sự. Xong thành ra lâu lâu quen mỏ có lỡ add thêm vài từ Eng vào lúc đang nói chiện với mấy bạn ở đây thì bị đâm ra "lemon question".
Cũng chẳng hiểu sao mình lại như này, nhưng tự dưng ngồi đọc bài thơ " Nhớ rừng" của Thế Lữ thấy mình bị giống con hổ trong đó ghê =)) nói thiệt là mình cũng không biết nên hòa hợp kiểu gì với việc ở đây mà tim gan phèo phổi tư tưởng lại bay ra nước ngoài từ lâu rồi =)))
Tụi nó suốt ngày hú hét nhớ nhà nhớ cửa, nhớ ba nhớ má cơ mà mình hỏi dám đổi hông thì im bặt :))
Nói vậy thôi chứ cũng hông có gì. Viết bừa. Chỉ là cảm xúc đang dâng nên cần giải tỏa =)) mình vẫn ghen tị cả mấy bạn nhưng kiểu mình vẫn iu mấy bạn lắm lắm, kiểu mình bị tủi thân, kiểu mình biết mình hông phải lọ lem nhưng mình vẫn chen chân làm công chúa, kiểu mình biết mình hơi kì vì những đứa như mình không nên có tư tưởng vại, kiểu như mình vẫn luôn có tư tưởng rất update nhưng mình lại ở cái môi trường không update nổi nên mình bị bức bối đó =)))
When will it be my turn be? a few more years or HELL NO?! :(((((
Thôi không nói nữa, lên giường ngủ sớm kẻo ko lại đâm ra nghĩ lung tung. Nhưng nói chung là như này, mình ở VN thì thỉnh thoảng còn gặp tụi nó lúc về chứ mình mà cũng đi luôn thì thề luôn khỏi gặp được ai =)) Coi như đây là cái may mắn còn sót lại :')
- Hal
Wednesday, November 28, 2012
27 days until Xmas
Joyeux anniversaire à mon frère!!!
I bet you've forgot your b-day again. Your mind is only full of schedules and documents from dawn to dusk, and there is a question stick in your head all the time where you will have to fly next. Poor you :(
Sometimes I think you're like a robot, even more magical than Doraemon because your endurance is too high to image. At least, I can see my idol Donal Trump in you for real.
I wish you would take care of yourself more, free yourself a bit, be shorter coz it tires my neck while standing and talking to you *laugh*, love yourself, be happy wherever you go, share your thoughts and pains more easily, achieve your goals and blah blah blah~
Eps, wish you'd have gf this year =] hey, you're old enuf...are you gonna marry your "beloved Business wife" until the end? *jst kidding*
...remember to make a wish today!
Btw, I've forgiven you already. Actually I didn't get mad at you :') just bcoz I was scared and worried abt you too much to control my feeling. Sr sr ='P Let's make it up!
Love ya, bro.James :* :* Call me asap hak!
*Bisous*
- Hal
~~~
*phew* I've eventually understood what " It's you...you're the one" means... :D
~~~
*phew* I've eventually understood what " It's you...you're the one" means... :D
mardi, novembre 27, 2012
Xmas to-do list
- make and write Christmas cards
- buy Christmas pressies
- buy Christmas candies
- wrap pressies
- listen to Christmas music and sing along
- have hot coffee on rainy days
- record my singing voice =]
- record my singing voice =]
- knit my best friends scarves
- write a letter to Santa Claus
- read "Little Women" again xD
- download movies "All I want for Christmas", "Home Alone II", " The Search for Santa Claus", "Barbie and Christmas Carol" and "Frosty The Snowman"
- make a wish-list
- picture with Joyce before she leaves
- walk along the Tran Phu st. to look at lights xD
- save money for a long trip to Mi's hometown, celebrate Xmas Eve with her family ='p
- go to church
- open my special gift on Xmas Eve :x
- smile :)
- be happy :x
Libellés:
:X,
believe in magic,
plans,
to-do-list
lundi, novembre 26, 2012
♥ winter
29 days until Xmas
See?! My optimism doesn't disappoint me so I'm gonna keep this personality for myself evermore.
Tomorrow is really another day :') Everything is much much brighter than yesterday and I can see "La vie en rose" again.
I'm sorry for having negative thoughts, being so crazy yesterday, making my close friends worried abt me. Actually I'm not often upset easily like that, just some words unintentionally did drive me down.
But I'm straight now :) Maybe for the sake of the lovely weather outside xD I could sense a chill in the air this morning which announced me that winter was approaching to town for real.
I can't deny that I'm falling in love with winter, eps Christmases and getting in the middle of cold n hot for I'd like to feel half warm half cold, I dunno how to explain abt that kind of feeling...it's beyond my description.
Yet it's truly special.
For instance after you let yourself get cold n wet under a heavy rainfall, you come home and try to take the chill off...from cold to hot...like in the middle...yep, exactly that feeling would be great to me somehow.
You should take it for granted that when your heart's grown icy perfectly, someone comes into your life and melts your heart away a little by little. You deffo feel the very period differently...not like when you're ready or desiring love...then love just happens as your wish.
Just say, I don't think I'm lucky enough to get someone else to melt the winter inside me away *lol* Let me dream a bit...It's winter - the season of dreams :')
Anw, I'm dreaming of a white Christmas in Paris. A real white winter with snow...not rain *sigh*
~*~*~*~
I'm dreaming of a white Christmas
Just like the one I used to know
Where the treetops glisten, and children listen
To hear sleigh bells in the snow.
Love,
- Hal
Libellés:
:X,
beautiful-day,
being-optimistic,
day-by-day,
dear-diary,
mon rêves,
weather,
Xmas :*
dimanche, novembre 25, 2012
A blank heart
30 days until Xmas
Is it possible that whatever I've been sacrificing is just a waste of time and effort?
Is it possible that whatever I've been sacrificing is just a waste of time and effort?
I even forgot my future, my dream and left everything behind because I didn't wanna be a trial to anyone else so I'm here and do something stupid which is killing me inside.
Nobody really cares what I've done for them. And I don't even mind boasting about my deeds, either. But at least I need a real respect, not that sort of words as if I did nothing.
Why do they never think that my stupid situation is only for the sake of themselves?
Who am I in this world? Who am I to everybody? What do I have to sacrifice and suffer too many troubles for? Why do I have to think of others first? What am I doing now? Give me a clue, plz!
Sometimes I wonder who I am, what I am doing once I accept the ruthless truth that all my dream, future and even my passion have been buried six feet underground. What am I existing for?
Though I still smile, still try to be optimistic, try to please everybody, try to make them happy, try to do everything I don't love, try to be as good as possible. Even when I'm in the darkest circumstances, I only dare to cry quietly because I'm afraid of making them worry about me.
Likely, it's in vain. People are too selfish to think for the sake of someone else. No matter how much I convince myself "Everything is gonna be fine" or "Tmr is another day", yet everything will never be fine and tomorrow is another grey day again =]
I hate weeping...I hate being this weak...I hate being this pitiful...I hate holding my fears and doubts about my next steps in the future inly while showing another mask in public.
I hate myself for restraining my emo so well that I rarely bawl my eyes out before everybody but my bff, that people look at me like she's sense of humor, she's good student good daughter, happy family, not bad appearance, she's optimistic, she's lucky, she's a positive thinker always blah blah and if she complains anything, it's just the way she exaggerates her full life =]
I'm not so unoccupied that I may invent more dramas and negative thoughts.
.
.
Dear mon chéri, if only I was brave and selfish enough to end my life after you'd gone forever. Maybe the next world would be easier for me as I'd have you beside me at least. You leave me here alone in this damn world to face everything like this, I don't wanna carry on anymore...It's tough and rough!
Tell me the meaning of the life without you with me?! I'm drained general...indeed drained enough to let things run its course.
I have no idea what I am struggling day by day for, for whom I should exist, what my goal should be :)
Death scares me no longer because I've got nothing to lose...nothing really ties me here in this world, even myself...I don't need this body again.
The smell of lavender is still here in my heart...but where are you now? somewhere in heaven...standing alone and praying for me?
Your Hallie isn't strong, your Hallie isn't all right...she doesn't wanna fake meaningless smiles once more time.
Everything is blurry and everyone's so fake...I wish I could shorten my ages to share the ones who need this life much more than me due to the fact that I'm keen on dropping off asap to fly towards you, reunite you and love you as the old days.
Merci anh :) my universe will never be the same...I'm glad you came to my life and taught me LOVE!
Si loin de ton ciel...si loin de mon appel. Entends-tu mon coeur? Entends-tu ma ferveur?
Si loin de ton ciel...si loin de mon appel. Entends-tu mon coeur? Entends-tu ma ferveur?
Bless me,
- Hal
Libellés:
a love story,
being-broken,
chéri(es),
crying,
fearless,
heart,
high-sufferance,
la lettre,
les questions,
me-myself-and-I,
miss-you,
the bits of me
samedi, novembre 24, 2012
Nov 24, 2012
Another rainy day in winter...I hate that kind of climate as usual.
*phew* I've finished watching Scarlet Heart after four days with forty episodes. Sounds scary, eh?! Many thoughts, lessons from the drama are still stick on my mind so far. Like a huge obsession, of course I mean its good side.
Now, it's time to leave "Chinese" and focus back on English. Once I put my hand to do something, I often struggle to complete it all then I'll jump to another.
I'm gonna make myself busy next time...as busy as possible. Truly I wish to treasure every second I live in this world instead of being lazy and wasting my time for nonsense.
Perhaps it should be a new part-time job with the least competitions.
Actually I'm not afraid of dealing with people no matter how bad or good they are to me, yet I'm still young and I need to breathe and enjoy my life more time. No need to fling myself into troubles and solve them all from time to time.
Actually I'm not afraid of dealing with people no matter how bad or good they are to me, yet I'm still young and I need to breathe and enjoy my life more time. No need to fling myself into troubles and solve them all from time to time.
Should I accept to teach my Ireland friend Vietnamese? I'm truly good at my mother tongue no more these days without doubt *sigh* I don't use it frequently, that's the reason.
By the way, thanks someone for always being very patient with me in every situation :') My beloved people tend to become patient to me all the time and I know how much they love me. I appreciate it!
Coolahh <3 there is one more month until Xmas ^^ I'm so excited to catch the fucking special day :x the point of winter ='p Loveeeee
Nice weekend,
- Hal
Libellés:
being-optimistic,
day-by-day,
plans,
weather
vendredi, novembre 23, 2012
You don't know me
I'm sorry...
I didn't reply your messages, didn't pick up your calls because I was really pissed off by your secret almost these two months.
How could you conceal me everything like this? You didn't want me to care or worry about you?
Why didn't you thought of my feeling? You always care for me but you never give me a chance to do something back for you. EXPLAIN IT!
Since I called you friend, it means you are one of my significant parts so please don't make me feel useless, fearful and anxious for you like this anymore.
You're so selfish! You'd rather keep and suffer every pain on your own than share or complain to me about your business life. Why? What is this friendship for?
You're on intravenous drip at hospital by yourself and you say to me that you're fine?
Who is the one that used to consider me your only best friend, your little sister, your close relative, your family? Who am I to you now?
Who promised me to remember this "You can't love someone unless you love yourself"?
I cried heaps...half I was mad at you, half it scared my hell out too much to make sense. I was afraid that everything would happen again. It's like anybody who is concerned to me seems to meet bad lucks in their lives.
I dreadfully hate myself! Felt like that was my fault at all.
Dear you, please make me feel guilty no more...My pieces of heart are small enough, you don't need to pulverize them to dust =] I'm tired...really tired!
Peace,
- Hal
Libellés:
being-upset,
being-worried,
bitter-and-sweet,
brothers-and-me,
fears,
feelings,
high-sufferance,
pissed-off
mercredi, novembre 21, 2012
Bộ Bộ Kinh Tâm
Dạo này mình suy nghĩ nhiều quá, nhiều đến mức mình có thể viết thành một cuốn sách thật dày. Có thể là Bộ Bộ Kinh Tâm ảnh hưởng đến mình quá nhiều, bỗng nhiên mình nhìn thấy cuộc sống khác đi, mình nhìn những người xung quanh mình cũng khác đi. Vẫn là cuộc sống đó, vẫn là những gương mặt đó, mọi thứ vẫn như cũ như bản thân mình lại thấy khác, mình nghĩ và mình hiểu nhiều hơn trước kia.
Lúc đầu, mình thật sự không thích nhân vật nữ chính là Nhược Hy vì nhân vật đó yêu quá tính toán. Nếu như lịch sử Bát aka sau này không phải vô ngục tù mà ngược lại trở thành Ung Chính, thì Nhược Hy có chia tay Bát aka để yêu Tứ aka? Nếu như Nhược Hy không biết trước Tứ Aka sau này sẽ đăng cơ làm Ung Chính hoàng đế thì liệu có đối xử tốt với Tứ aka hơn những aka khác rồi dẫn đến hiểu lầm là Nhược Hy yêu tứ aka, sau đó Tứ aka mới bắt đầu chú ý đến Nhược Hy và yêu Nhược Hy?
Mình đã từng nghĩ, chẳng phải khi yêu một ai đó thì có thể bất chấp hết tất cả hay sao?Dù biết trước kết cục rằng yêu người đó sẽ không tốt, yêu người đó sẽ đau khổ nhưng vẫn mặc kệ hết để cùng người đó hạnh phúc bên nhau dù thời gian có ngắn ngủi đến đâu đi chăng nữa. Chẳng lẽ yêu một người thì phải tính toán suy nghĩ xem sau này liệu người đó có tiền đồ sáng lạn, có tương lai hay không thôi sao? Yêu một người biết trước kết cục sẽ phải chịu khổ hình trong chốn lao tù, biết trước kết cục người đó sẽ chết, biết trước sẽ không có kết quả tốt đẹp thì sẽ không dám yêu hay sao?
Đó lẽ đó chỉ là những suy nghĩ quá chủ quan của mình, là mình không biết nhìn xa trông rộng, là mình quá cảm tính chăng? Vì mình đã tự đặt câu hỏi với chính bản thân mình...Nếu như đang yêu một người mà mình biết trước người đó tương lai sẽ chết hay trở thành một người ăn mày nghèo đói thì chính mình cũng phải suy nghĩ lại việc mình có dám đánh đổi hạnh phúc cả đời của mình hay không. Bởi vì đây là thực tế, trên đời này không có những chuyện chỉ như trong mơ. Không phải chỉ cần có anh có em thì chúng ta sẽ có tất cả, không phải chỉ có tình yêu thì chuyện gì chúng ta cũng sẽ vượt qua mọi sóng gió. Hơn nữa, là một người con gái...ai cũng hi vọng sẽ tìm cho mình một người có thể bảo vệ mình, có thể khiến mình an tâm và vững chãi dựa vào, có thể khiến mình thấy bình yên và hạnh phúc khi ở bên cạnh người đó.
Vậy mình có nên trách Nhược Hy nữa không? Mình có nên cho rằng Nhược Hy là người tham sống sợ chết, tham sang phụ khó khi chính bản thân mình cũng ngập ngừng trả lời câu hỏi đó. Bát aka là một người có tham vọng điên cuồng, từ đầu đến cuối chỉ cuốn vào dòng xoáy tranh giành hoàng vị. Nam nhi tất nhiên luôn đặt sự nghiệp làm đầu, thời nào cũng vậy. Hơn nữa Bát aka sinh ra trong một gia đình hoàng thất, ngạch nương vì không phải được hoàng thượng ân sủng mà chàng không có được địa vị thái tử mà chàng hoàn toàn xứng đáng nhận được nên chàng phải đấu tranh. Nhưng đối với một người dù mọi thủ đoạn, dã tâm để đạt được mục đích thì liệu Nhược Hy có đủ can đảm đặt cược hạnh phúc của mình vào người đó không.
Bên cạnh Bát aka Nhược Hy luôn luôn phải lo lắng, phải sợ hãi, phải sống trong âu lo chập chờn không yên. Nhưng bên cạnh Tứ aka thì Nhược Hy lại cảm thấy được an ủi, cảm thấy được yên tâm và an lòng. Chắc có lẽ vậy mà Nhược Hy đối với Tứ aka tình thâm hơn với Bát aka!
Mình cũng không biết nữa. Thật sự Bộ Bộ Kinh Tâm không khiến mình cảm thấy chú tâm lắm vào mối tình của Nhược Hy với Bát aka hay với Tứ aka, người mà mình chú ý nhất cử nhất động từ đầu đến cuối chỉ có Thập Tam gia. Ban đầu thì trách, ban đầu không thích Nhược Hy. Nhưng sau khi đã nghĩ thông, thì chính mình cũng giận bản thân mình vốn dĩ bấy lâu nay đã sống quá vô tư, quá cảm tính. Nghĩ gì làm nấy, phát ngôn không suy nghĩ tới lui, thích là nói...khiến nhiều người hiểu lầm mà cũng làm buồn lòng nhiều người dù bản thân mình không hề có ý gì cả.
Có lẽ tính cách mình như vậy nên mình mới yêu Thập Tam gia :)
Mình hoàn toàn bị nhân vật Thập tam gia chinh phục rồi. Thật sự không hiểu Thập Tam gia trong lịch sử và Thập Tam gia trong Bộ Bộ Kinh Tâm có khác nhau nhiều không? Nhưng nếu có chuyện mình xuyên không trở về quá khứ, thì dù biết kết cục của Thập Tam gia sẽ bị giam hãm 10 năm trong ngục thì mình vẫn sẽ yêu Thập Tam gia. Mình không cần một Tứ aka tương lai sẽ trở thành hoàng đế, mình cũng không màng một Bát aka oai phong lừng lẫy cả một lịch sử.
Mình không sợ phải chịu đau khổ, không sợ chờ đợi Thập Tam gia chứ mình nhất quyết không tốn tâm sức cho người như Bát aka. Hai người đó hoàn toàn khác nhau.
Một người hi sinh bản thân mình để bảo vệ tri kỉ Tứ aka, từ nhỏ đến lớn một tiếng Tứ ka hai tiếng cũng Tứ ka, một người không màng bất cứ vinh hoa phú quý gì, một người tiêu diêu tự tại, phong lưu đa tình, một người có thể từ bỏ tất cả chỉ để mình ta trên ngựa với thanh kiếm, đi chu du thiên hạ, uống rượu thổi sáo cầm ca, một người có thể phủ bỏ thân phận aka của mình nhưng chỉ vì một Tứ aka mà chấp nhận hết tất cả, có thể đứng ra nhận hết tội trạng thay cho Tứ aka để đẩy bản thân mình vào ngục 10 năm trời.
Còn một người cả đời chỉ có một tham vọng được làm hoàng đế, một người vì địa vị mà huynh đệ tương tàn, gây ra những chuyện tàn nhẫn như vậy mà vào ngục tù chung thân. Thì người này có xứng đáng để hi sinh tâm tư tình cảm hay không?
Cảnh tượng Thập Tam aka dỡ bỏ mũ quan xuống, gương mặt bình thản tạ ơn Hoàng Thượng trước khi vào ngục...chẳng hiểu sao lúc đó tại sao nước mắt mình lại trào ra, tự dưng tim thấy nhói nhói xót xa, tự dưng thấy đau lòng, thấy tim mình cứ như đang tan nát ra. Mình biết là mình lại quá nhạy cảm vô lý...xét cho cùng đó cũng chỉ là phim ảnh. Nhưng chẳng phải thực tế, nhân vật Thập Tam aka này là nhân vật có thật trong lịch sử sao? Chẳng phải đã từng có một Dận Tường nghĩa khí như thế, hào sảng như thế, biết hi sinh và đáng kính trọng như thế sao?
Bất cứ ai xem phim cũng đều thích Tứ aka hoặc Bát aka, nhưng trong mắt mình chỉ tồn tại một aka Dận Tường mà mình hết lòng ngưỡng mộ và thương cảm thôi. Người khác bảo mình khác nguwòi cũng được, bảo mình tách lập cũng đúng. Mình thường chỉ để ý nhân vật phụ, thường chỉ để ý những người bên lề và thật sự những nhân vật đó luôn khiến mình suy nghĩ, trăn trở thậm chí còn nhiều hơn cả nhân vật chính.
Vì sao à? Vì những nhân vật đó đều là những nhân vật chân thật nhất, đều là những nhân vật không hề được đánh bóng, lý tưởng hóa, không hề được thiên vị, không hề có được mọi thứ như nhân vật chính. Như bộ phim "The moon embracing the Sun", mình vẫn chỉ thích nhân vật aka của hoàng thượng. Từ đầu đến cuối người ta chỉ chăm chút vào Hoàng thượng thế này, Hoàng thượng thế kia, mối tình của Hoàng thượng và Woo cảm động này nọ.
Nhưng có ai thật sự chú ý đến Myung Gun hay không? Có ai thật sự chú ý rằng chàng đã phải hi sinh vì người khác bao nhiêu không? Sinh ra cùng là hoàng tử, nhưng bị sự ghẻ lạnh của chính cha ruột mình. Myung Gun mất tất cả, bản thân chưa bao giờ có được thứ gì nhưng vẫn luôn thương yêu em trai mình. Chàng đã từng nói chàng có thể không có bất cứ thứ gì, chỉ cần có Woo thôi. Nhưng cuối cùng thì tới Woo cũng thuộc về cái nhân vật chính có tất cả mọi thứ =]Vậy mà Myung Gun chẳng mảy may thù hận, ngược lại còn vì Hoàng thượng mà chết. Nói chung thì chàng mất kệ chàng, dân tình chỉ xem anh hoàng thượng đẹp trai, dễ thương với chị nữ chính đẹp gái và chuyện tình lãng mạn của họ. Hết!
Suy nghĩ của mình thật sự khác người mất rồi, mình toàn để ý những cái tiểu tiết. Nhưng cũng không hiểu vì sao những nhân vật như vậy luôn khiến mình cảm thấy rùng mình, luôn khiến mình suy nghĩ thật nhiều, luôn khiến mình cảm thấy tim bị chùng xuống, luôn cảm giác có cái gì đó...thậm chí mình luôn nhìn các nhân vật chính bằng con mắt lãnh đạm và mờ nhạt không chút cảm xúc. Mình bị gì rồi chăng?
Đúng là mình suy nghĩ quá nhiều rồi! Nếu vẫn tiếp tục viết thì chẳng biết mình sẽ viết đến bao giờ nữa :) Lâu lắm rồi mới lại viết mọi thứ bằng tiếng Việt kiểu này. Lâu lắm rồi mới lại được tràn lan như thế, chẳng biết đến bao giờ mình sẽ trở lại bản tính hời hợt như trước. Nhưng có thể nói rằng, hiện tại cuộc sống mình đang là một nốt trầm thật lớn. Mình vẫn muốn nghĩ, mình vẫn muốn nghĩ và nghĩ đến khi nào mình không thể nghĩ được gì hơn nữa.
Và hiện tại người mình vẫn không ngừng nghĩ tới là Thập Tam gia - Dận Tường :)
- Hal.
Libellés:
being-optimistic,
complicated,
dear-diary,
me-myself-and-I,
mon rêves,
movie(s),
thinking
lundi, novembre 19, 2012
Wedding thoughts
Well, my best brother has eventually got married and he's on the honeymoon trip with his pretty bride in Venice. So sweet and romantic! xD
The scene he and his bride were approaching the Church for making the Wedding vow made me moved . How awesome it was!
Although I'm not a Catholic, I always wish to get married in a little church to make that vow with the person I love the most and will spend the rest of my life with him as I suppose wedding in a church is very sacred and worth cherishing.
"I, Hallie, take you (someone I dunno), to be my wedded husband. To have and to hold, from this forward, for better, for richer, for poorer, in sickness and in health, to love and to cherish, 'till death do us part. And hereto I pledge you my faithfulness."
If it's possible I would love to celebrate my wedding in a Church with only my husband and me. We would make this vow and we belong to each before God, nobody need to present as a witness of our love.
*sigh* Perhaps my brother's wedding is effecting me heaps :') I could see how much they were happy together in the Church. Actually that was not the first time I'd join a wedding party, though the first time I'd been in a Church for real to bless their marriage.
Somehow I wanna dress up a white wedding gown and get married asap lolz~ just kidding :p My wedding would become different from others I swear for I'm not interested in traditional ones in my country then I'm gonna make something new :')
Dear brother, I nearly cried as you embraced me in your wedding and introduced me to others that I was one of the most important people in your entire life. Thanks for always treating me as if I were your lil sister by birth for years. Happy honeymoon xD
A couple days in HCMC changed me somewhat :) At least, I've recognized that how important I am to my beloved people and I'm not alone wherever I go.
Btw, I've been watching a Chinese drama "Scarlet Heart" (Starling by Each Step a.k.a Bu Bu Jing Xing) these days. Well, I'm probably behind the times because it was the hottest drama one year ago =] Anw, better late than never...='p
I'm so in love with the 13th Prince aaaaaaaaaAAAAAAAAAAAAAA I couldn't remember the actor's real name but his performance really blows me away...or because I'm absorbed in my own thoughts for the sake of a historical personality: the 13th prince in the Qing Dynasty.
Enough for this entry, I must carry on the next episodes right now *rolling* His image is a huge obsession...maybe I'm lovesick huhu *laugh*
~~~
Message:
Hal: choi oi ss iu roi :((
Bunny: iu ai ạ? =)) thập tứ ja?Bát ja?Tứ ja hay thập tam ja?
=> Hiểu mình thế là cùng. Bt nếu mình text như thế thì 99% sẽ tưởng mình có bf hay đang yêu anh nào =] thật ra là như này...
~~~
Message:
Hal: choi oi ss iu roi :((
Bunny: iu ai ạ? =)) thập tứ ja?Bát ja?Tứ ja hay thập tam ja?
=> Hiểu mình thế là cùng. Bt nếu mình text như thế thì 99% sẽ tưởng mình có bf hay đang yêu anh nào =] thật ra là như này...
Love,
- Hal
Libellés:
:X,
a love story,
bon-voyage,
brothers-and-me,
marriages,
me-myself-and-I,
mon rêves,
movie(s),
my world,
the bits of me,
thinking
相思十誡 (Tương tư thập giới thi)
Đệ nhất tối hảo bất tương kiến, như thử tiện khả bất tương luyến.
Một, tốt nhất là không gặp, không gặp sẽ không yêu.
Đệ nhị tối hảo bất tương tri, như thử tiện khả bất tương tư.
Hai, tốt nhất đừng quen biết, không quen biết chẳng tương tư.
Đệ tam tối hảo bất tương bạn, như thử tiện khả bất tương khiếm.
Ba, tốt nhất không làm bạn, không làm bạn sẽ chẳng nợ nhau.
Đệ tứ tối hảo bất tương tích, như thử tiện khả bất tương ức.
Bốn, tốt nhất là không thương, không thương sẽ không nhớ.
Đệ ngũ tối hảo bất tương ái, như thử tiện khả bất tương khí.
Năm, tốt nhất là không yêu, không yêu sẽ không bao giờ chia tay.
Đệ lục tối hảo bất tương đối, như thử tiện khả bất tương hội.
Sáu, tốt nhất là không thăm hỏi, như vậy sẽ không gặp nhau
Đệ thất tối hảo bất tương ngộ, như thử tiện khả bất tương phụ.
Bảy, tốt nhất không lầm lỗi, như vậy sẽ không phụ bạc
Đệ bát tối hảo bất tương hứa, như thử tiện khả bất tương thực.
Tám, tốt nhất không hứa hẹn để người khỏi
mang lòng chờ đợi.
Đệ cửu tối hảo bất tương y, như thử tiện khả bất tương ôi.
Chín, tốt nhất không phụ thuộc, như vậy
chẳng sinh ra dựa dẫm.
Đệ thập tối hảo bất tương ngộ, như thử tiện khả bất tương tụ.
Mười, tốt nhất nữa là không tình cờ gặp
mặt, mãi mãi không ở bên nhau.
Đãn tằng tương kiến tiện tương tri, tương kiến hà như bất kiến thời.
Nhưng gặp nhau thì liền quen nhau, như vậy chi bằng chẳng gặp.
An đắc dữ quân tương quyết tuyệt, miễn giáo sinh tử tác tương tư.
Thà rằng quyết tuyệt cùng chàng, khỏi phải nói chuyện sinh tử rồi tương tư.
~ Thương Ương Gia Mục Thố
~~~
Mười điều tưởng chừng như đơn giản ấy, nói ra thì ai cũng hiểu, mà không nói ra thì có lẽ tự bản thân mỗi người cũng từng có lần bất chợt nghĩ đến trong đời. Thế nhưng, nói là một chuyện, nghĩ đến là một chuyện, đến khi cuộc đời đổi thay, định mệnh đóng đinh lên phận người, mới hay mười điều ấy, tưởng dễ mà rất khó, tưởng khả thi nhưng thật chất lại là bất khả thi. Một khi đã vướng vào lưới tình, mấy ai còn đủ tỉnh táo để nghiệm ra được mười điều ấy nữa?!
jeudi, novembre 15, 2012
Wet mood
The thunderstorm is growing...It's been raining from the morning and it doesn't seem to stop for a while *frown*
I really hate this climate although I declare that I love winter for a chill in the air. But it should be a winter full of snow not rain...I don't wanna get wet because it always causes me to feel drained at all.
All my energy has gone already so far since I kept staying around my house, particularly in my bedroom for being bone-idle from yesterday.
It's bad...I'm not that sort of lazy person but how could I do more with no energy left in my soul and body? I'd like to hang out with Joyce, move, talk, laugh, do something crazy together, go to our pub and to have Buckets as usual.
*sigh*
Btw the drama "Jane by design" is awesome :x Watching the very drama and having hot popcorn within these days are such ideal moments to catch :')
I'm not gonna miss it by any reason so I'd better not in the pouts because of this fucking weather. Just try to look on the bright side and enjoy it...at least, I'm lying on my warm mattress, curling up in my blanket and relaxing my mind. Isn't it sweet?
Okay, pull my self together and take a breath! The storm will be over, tomorrow is another day :) Like my life...after the storms, the sun will rise again ='p
Peace,
- Hal
Libellés:
fearless,
feelings,
me-myself-and-I,
movie(s),
rainy-days,
the bits of me
mercredi, novembre 14, 2012
Mưa gió
Sáng sớm thức dậy vươn vai hít một hơi thật sâu vào lồng ngực đã thấy luồng khí lạnh lan tỏa khắp người, mở cửa ra thì gió từ đâu lồng lộng kéo tới thổi vù vù khiến tóc tay mình bù rù như con mèo.
Thời tiết kiểu này thì hiểu rõ là mùa đông (or mùa mưa) của Nha Trang thân yêu đã đến rồi. Nói một cách chính thức thì hôm nay bão đã tới :)
Mưa to mà dai dẳng từ sáng tới giờ vẫn chưa tạnh một tí nào, cứ ầm ầm với volume maximum
Mình ghét mưa ghê...hông hiểu tại sao mỗi lần trời mưa mình đều cảm thấy mệt người, nhừ tử và luôn cảm thấy khó chịu trong người. Ghét cái mùi đất, ghét bị ẩm ẩm trong người, ghét phải mặc áo mưa lùng nhùng ra khỏi nhà, ghét lắm >.<
Hông biết trong SG mấy ngày nay thời tiết thế nào, cuối tuần này sẽ bay vào đấy ăn đám cưới của anh Hai nên cầu mong thời tiết sẽ xinh đẹp một chút.
Mình sắp sửa lại làm siêu nhơn rồi, ra vô chỉ nội trong vòng hai ngày vì ba má mình sẽ không biết chuyện động trời này =]
Thật ra là cũng hông có gì, cơ mà mình biết ba má mình kiểu overprotect mình quá rồi. Đi đâu làm gì cũng đều cảm thấy không yên tâm về mình nên thành ra thôi khỏi nói tốt hơn.
Bây giờ phải xem thử thứ 7 sẽ mang bao nhiêu bộ đồ vào, tinh thần là sẽ ở nhà bạn của A2 nên chắc cũng hông cần đem đồ bận ở nhà theo. Bạn của A2 thì khác gì bạn của mình ='p
*thở dài* sáng nay lại một giáo viên nhận xét mình nói quá nhanh. Chẳng hiểu nỗi!
Mình nói chuyện với bạn bè thậm chí còn nhanh hơn thế cơ mà tụi nó vẫn hiểu một cách rõ ràng, thế mà sao người lớn lại không nghe kịp mình nói gì =]
Hay vì tụi nó đã quá quen thuộc rồi cả được mình huấn luyện nhiều quá :)) Thôi chả biết nữa, kệ đi.
Dù sao thì mình cũng quen nói nhanh rồi, giờ có bảo mình nói chậm nhất thì tốc độ cũng phải được 3 chữ/giây chứ dứt khoát là không nói chuyện ê a được rồi.
Trời vẫn mưa, gió vẫn ào ào sợ quá! Thôi nằm nghe nhạc đọc Hồng Lâu Mộng...lát pha café uống cho hợp với thời tiết dở người bên ngoài.
Nếu mai trời vẫn mưa? Hallie có nên ra khỏi nhà đi học? *nhìn trời ngán ngẩm*
- Hal
Libellés:
dear-diary,
father-and-mother,
plans,
rainy-days,
weather
mardi, novembre 13, 2012
Stories
Still remember when he asked me to be his gf twice but I refused because I was pretty sure that he was not another piece of my heart; and even if I said Ok, it was just someone to replace, and I never wanted to hurt someone else, particularly my beloved people.
And this is another long distance relationship, I trust my friend although he's in USA due to the fact that he's not like my ex bf lolz~
I'm wondering when James' turn would begin...when he would call me and say to me that he was in love with someone seriously to break his words of waiting for my agreement.
Hopefully it will happen soon...as I never wanna see anyone be hurt because of my stupid and no named fears. And because I'm not good enough to fix any guy :)
My heart is tiring...so let me give my heart a break for a couple years or more than that. Who knows!
***
The funniest thing was that I couldn't get whatever my friends were telling me in Vietnamese =] Then they turned into English as usual as talking to me for I even recognized that they were so awkward to express and explain their emotions in Vietnamese :)
Somehow we always feel comfy to confide in each our real emotions in English. Maybe it's too hard to be overwhelming in Vietnamese...I dunno why but we simply feel it's weird and shy to do it.
Thanks God, I'm lucky to reach and touch this language deeply enough!
Thanks God, I'm lucky to reach and touch this language deeply enough!
Wish my beloved people would be happy day by day :D
- Hal.
Libellés:
:X,
a love story,
fears,
friendship,
languages,
love,
me-myself-and-I
lundi, novembre 12, 2012
People's faces
Well, it'd better trust nobody but yourself. I've learnt this lesson so well since yesterday. Actually I should have got mad but I didn't because being angry is the best way to make you look the most miserable.
My life is full of troubles so I'm not gonna add more stuffs into my head to make it more colorful *laugh*
I don't give a damn about whatever people do behind my back or how many faces people would have in fact.
Up to know, care less and laugh more. I'm just interested in finding Happiness and Magic day by day to crack me up and see "La vie en rose"
Being upset and angry...is that what they want from me? I don't let them satisfy because the best revenge is building a better and happier life than they have.
By the way, dear my two-faced friends :') What the fuck you are up to do behind me that means to hurt me or get me feel sad or worse, you're wrong.
You all are the right ones feeling in bad mood by your own evil flames inside your heart. Be careful as the flames would be as hot as the ones in hell...don't let them drag you all to hell, guys!
And I particularly suggest you this lesson from me - Hallie "Dislike is another name of Admiration" =)) Enjoy it!
I'm still happy and I smile everyday whatever. Such stuffs sound so ridiculous that I think about them like jokes...then throw them into a dustbin.
Peace,
- Hal
Libellés:
being-optimistic,
la-vie,
lesson(s),
pissed-off,
quote(s),
silly-and-stupid,
trouble-is-a-friend
dimanche, novembre 11, 2012
@#&*&$~#@$#%$@#%
MERDEEEEEEEEEEEE!!!
Xin lỗi cô vì tính tôi hay quên =)))))))) Cả những chuyện quan trọng tôi còn chả nhớ nỗi huống hồ gì chuyện bé tí tẹo của cô :))))))) Thế mà cô đi nghĩ về tôi như thế =)))
CHỪNG NÀO TÔI CỐ TÌNH QUÊN THÌ NÓI =))) CÔ QUÁ VÔ LIÊM SỈ RỒI ĐẤY!!!!
Bực mình chịu không được!
Cô đang điên lên vì tôi unfriend và block cô? =))) Tôi bình thường rất nhịn, nhưng lúc tôi điên lên thì tôi chẳng còn như bình thường được nữa. Cô nhớ cho điều đó...có điều tôi không có đi đem cô đi bêu xấu với ai nhưng tôi ko dám tưởng tượng cô có thể bịa đặt quá tuyệt vời về tôi như thế :))
Good job, girl!
Tôi đã điên trên fb =)) đã viết tất cả những thứ bức xúc trên fb nhưng tôi đã del vì tôi không như cô, tôi không muốn bêu xấu cô với ai như cô đã làm với tôi =))))) Tôi không tốt lành gì với cô đâu, chẳng qua là tôi không muốn tốn hơi với một đứa như cô!!!!
>.<
Xin lỗi cô vì tính tôi hay quên =)))))))) Cả những chuyện quan trọng tôi còn chả nhớ nỗi huống hồ gì chuyện bé tí tẹo của cô :))))))) Thế mà cô đi nghĩ về tôi như thế =)))
CHỪNG NÀO TÔI CỐ TÌNH QUÊN THÌ NÓI =))) CÔ QUÁ VÔ LIÊM SỈ RỒI ĐẤY!!!!
Bực mình chịu không được!
Cô đang điên lên vì tôi unfriend và block cô? =))) Tôi bình thường rất nhịn, nhưng lúc tôi điên lên thì tôi chẳng còn như bình thường được nữa. Cô nhớ cho điều đó...có điều tôi không có đi đem cô đi bêu xấu với ai nhưng tôi ko dám tưởng tượng cô có thể bịa đặt quá tuyệt vời về tôi như thế :))
Good job, girl!
Tôi đã điên trên fb =)) đã viết tất cả những thứ bức xúc trên fb nhưng tôi đã del vì tôi không như cô, tôi không muốn bêu xấu cô với ai như cô đã làm với tôi =))))) Tôi không tốt lành gì với cô đâu, chẳng qua là tôi không muốn tốn hơi với một đứa như cô!!!!
>.<
The wedding anniversary of bff's oldies :x
Ding dong....my bff is staying away from home while I'm here in his room and using his computer to type this entry in order to make him jealous a bit lolz~
Joyce came back here yesterday and gave me several Bear stuffs as usual ='p we both hung out for ordering a big chocolate cake on behalf of Jun. What a good son!
Today is his oldies' wedding anniversary :x He texted me a few days ago to rely on me for making their day special and sending them his gratefulness :') Now I'm gonna make it work.
Joyce came to pick me up from the morning, dropped by a market to buy some tucker then be here so that we could help his mom make lunch simply.
Pig emma, we are up to cook dinner and Joyce will secretly leave to take the cake here :') they would certainly be like a stunned mullet first then turn to feel moved and happy not only because of this little party but also because they have a conscientious son :p
They have been together for 22 years and knowing each other for 25 years...it's such a great long road of life :x
They have been together for 22 years and knowing each other for 25 years...it's such a great long road of life :x
If only I would love and be loved happily with my future husband in such long years like this. This thing is great!!!!
Joyce and I will leave as soon as we finish preparing the dinner and everything because they should take the very sweet moment in private ^^~ How romantic~ My parents would never be as half romantic as them =]
Btw, this computer really sucks /:) Jun cobber, you'd better throw it to a museum asap -.-
Everything is running well...hopefully the rest would be successful tonite :') Your parents are so nice to us and your mattress is smooth ='3
Joyce is taking a nap zzZ while I'm fond of devastating and messing up your room hahaha
Love,
- Hal
Libellés:
:X,
a love story,
bear-stuffs,
beautiful-day,
friendship,
heart,
memories,
pressies
vendredi, novembre 09, 2012
Tình yêu
Dạo này mình đang cố ý tránh mặt một người. Nhưng hồi chiều mình đã né mặt rất là lộ liễu, thậm chí còn lạnh lùng lơ đẹp như không hề quen biết.
Mình cảm thấy rất áy náy, rất cắn rứt và mình biết làm như thế mình rất là xúc phạm người khác. Dù cho mình có sợ bị "chase" như thế nào thì mình cũng hông được làm như thế.
Chắc mai mình sẽ đi xin lỗi...
Chắc mai mình sẽ vu vơ nói rằng mình đã get engaged rồi :)
Chắc mình sẽ nói chuyện lại đàng hoàng và tử tế, vì người đó thật sự đã quá tử tế và tốt bụng với mình. Chỉ là kiểu bày tỏ rõ ràng quá khiến mình muốn avoid và run away thôi.
Bình thường thì những thể loại như này mình sẽ tránh mặt, nhưng là tự mình biến mất không xuất hiện nữa chứ không phải là tỏ thái độ lờ đi trước mặt người khác.
Việc mình tung tin là đã có bf hình như không có tác dụng, bây giờ nên xài tin đồn là mình đã get engaged hoặc mình có vấn đề lesbian thì chắc hiệu quả hơn.
Phải nhớ và học thuộc điều này: " Tình yêu thì không bao giờ có sự dài lâu. 2 người dù có yêu nhau đến đâu thì cuối cùng cũng sẽ phải chia ly. Nếu như không phải vì hết yêu nhau thì cũng sẽ vì âm dương chia cắt."
Và đối với một đứa như mình thì tốt nhất là chẳng nên yêu ai.
Những người nói lời yêu đương với mình, từ trước đến giờ đếm xem có bao nhiêu người là thật sự "sẽ đợi cho đến khi em chấp nhận anh" "anh yêu em thật lòng mà" "tin anh đi" "hãy cho anh cơ hội" =)))
Nghe nhiều đến mức bây giờ nghe lại cũng hông còn bất cứ một cảm giác nào, đến mức mình chắc đã được miễn dịch với những lời "thật lòng cảm động đến rung người" như thế.
Mình không lên án hay chán ghét gì tình yêu hết, cũng chẳng phải có sự đổ bể tinh thần sụp đổ này nọ gì cả để cần ai cứu vớt rồi mở ra cho mình chân lý mới.
Tình yêu luôn đẹp, rất đẹp và rất tuyệt vời...chỉ là nó không dành cho mình. Thế thôi!
Cuối tuần bình yên,
- Hal
Libellés:
being-worried,
feelings,
love,
me-myself-and-I
jeudi, novembre 08, 2012
Love should be...
No words could describe my feeling atm...but it's like I'm happy :) Seemingly I've said this word "happy" many times within this week, yet I really sense it wholeheartedly.
Because this is the first time he's added "subject" in sentences he makes...the first time he's told me his stories...The first time he's really cared my words.
Those things have got me ten feet off the ground...I feel like I'm flying.
And this is the first time i've recognized that what love has to work. Loving someone doesn't mean you have to be with him, to tie his life in your hand to be sure that he's yours.
I don't wanna be an obstacle for him anymore, although my heart still beats wrongly even for this time. All I wish is that he is always happy and successful :) That's why I decided to let him go easily.
Yup, I still love him no matter what...just because it hurts badly when you are in love with someone too much then have to give up on him so fast. Though he should never know, I want everything to run well and naturally...no barrier anymore.
Did I tell you that he was a good guy? and he is... :D I believe in my 6th sense.
He's not for me now, but he's my future piece of life and I shall looking for him someday. If we are meant to be, that piece would perfectly fix my heart for sure. Otherwise, it's fate.
It's enough and I'm full. Vitamin K is working back lolz~
I don't expect him to do anything else for me because it's simply good to talk to him again...indeed.
Love,
- Hal
Libellés:
a love story,
being-optimistic,
happy,
heart,
me-myself-and-I,
the 6th sense,
the bits of me
mercredi, novembre 07, 2012
Evil
Bitch!
I have no idea who you are, but since I called you bitch...it meant I was pretty sure that you were a girl because boys never make such a base action like you did.
You know what, I couldn't figure out how come you do it to all of us...to all of your friends.
I was pissed off and I hate that bitch enough to give her a slap very strongly...
This evil intention for what? Selfish? Or because it's simply funny? =]
I can't understand...
Ok, drop it. Anyway, it's none of my own business but our reference materials have been deleted lolz~
Sounds great! How ironic!
Congratulate the bitch :') Well done!
Chew and swallow them for your own and carry them to your grave. You ought to go to hell!
====
Hông muốn nghi ngờ bất cứ ai :) Nếu như hông phải thì tội...nhưng nếu như tình trạng này sẽ lập lại một lần nữa thì sẽ như nào?
Đời mình gặp rất nhiều người dễ thương và tốt...rồi cũng gặp những loại tiểu nhân đê tiện như này cũng hông ít =]
Lòng vị tha của mình hông bao la đến thế đâu :D
====
Hông muốn nghi ngờ bất cứ ai :) Nếu như hông phải thì tội...nhưng nếu như tình trạng này sẽ lập lại một lần nữa thì sẽ như nào?
Đời mình gặp rất nhiều người dễ thương và tốt...rồi cũng gặp những loại tiểu nhân đê tiện như này cũng hông ít =]
Lòng vị tha của mình hông bao la đến thế đâu :D
Libellés:
disappointed,
lies-and-truth,
pissed-off,
silly-and-stupid
mardi, novembre 06, 2012
Nice people
I'm a genius and I'm supposed to be like this from time to time if I wanna become a superwomen for real lolz~
Today was such a windy day...no more sunshine for me to say "Hello little sunshine" :(
Today I met and talked to many nice people coming from different countries: Sweden, Switzerland, Australia, Canada and France.
Today I eventually recognized what I was really good at
Today I clearly saw how I would become as a genius
Talking, smiling, making jokes, teasing people...in English of course
Today I was able to remember every detail in a very short time, then when I had to present my idea...my good imagination was running well out of nowhere =] I talked as if I'd prepared it very carefully before and after that, I forgot all surely lolz~
You know what, I do love French people. Although they couldn't speak English well or rare are they who know English, the way they answered me and tried to help me very kindly ='p
Thanks God for I've known French enough to communicate :) And I'm truly grateful to my French teacher monsieur Léo, madame Hồng for helping me a lot of these stupid assignments.
I have no idea why my speaking teacher ordered me to make many conversations in English like this, it's ok for me to talk with them for hours like when I'm in a pub or bar. No problem.
But there is a big shame colliding my pride if I must ask them some stupid and clichéd questions like "Where are you from?" "What's your name?"...sounds silly -.-
At least everything was good today :) I talked to them as if they were my friends for real, just made conversations naturally...no question or anything serious. That's my way as usual!
And again, whatever language I speak: Vietnamese or English (not French sure enough)...it's always too much and too fast. Perhaps I walk and move rather slowly, though my speaking speed never decreases.
Too much English today
Now I'm about to turn back to learn French, doing French homework I mean :x
Btw, Joyce is coming home on the weekend *hug* Can't wait to reunite after months...I miss her and love her *muazh muazh*
Love,
- Hal
Libellés:
:X,
being-busy,
languages,
les questions,
lesson(s),
merci,
mon rêves,
waiting,
work-and-study
lundi, novembre 05, 2012
Chat to God
To: Heaven
I'm happy in general :)
Well, I dunno when this Happiness would disappear again..but I don't care because I'm feeling and tasting it itself very clearly. It's enough!
This feeling is so full that my thorax would explode right away because of Happiness.
Life is always colorful and wonderful if you are living in the middle of love :)
I could see how much I was blissful as my papa and mom talked about me that I was still childish, teased me and three of us laughed out loud.
I could see how much I was blissful as my classmates loved talking to me, laughing with me, asking me out to dine out, take photographs, drive along the beach.
I could see how much I was blissful as my closest friends in other countries had girlfriends, boyfriends and they could adapt themselves to the new lives soon :p
I could see how much I was blissful as my greatest brother would get married to the one he loved the most in his life in this November.
I could see how much I was blissful as the business of my brothers was running well.
And now I can see how much I'm happy because the smiles are still on my lips and my power is getting stronger than ever.
Thanks God for everything...
Please let Ralph know that his Hallie is happy now :) I beg your pardon, God!
I've learned the way he walked
I've learned the way he treated people
I've learned the way he touched this life
and...I've been carrying on his half-done life
I will take holy orders when I'm 30 :) seriously!
While writing these lines, my mood is quite good I swear. I don't run away nor disgust of life, I just wanna be good and peaceful forever.
I reckon he would support me for any choice like he used to do, right? And so would you let me reach the summit of my hopes, God?
Bless me,
~ Hallielujah
Libellés:
beautiful-day,
chéri(es),
happy,
la lettre,
me-myself-and-I,
mon rêves,
my world
samedi, novembre 03, 2012
Nov 03, 2012
- Vừa đi ăn bún bò cả ba má về. Mình lớn tồng ngồng như này rồi cơ mà xe vẫn tống 3, mình vẫn bám ba má đi ra ngoài như hồi bé :p
- Đang ngồi viết CV cho bf của bạn mình, thiệc ra là translate into English =] đôi khi thấy mình làm nhiều thứ rãnh rỗi buồn cười thiệc. Xong rồi phải viết CV cho mình as homework nữa
- Đang ngồi nghe playlist nhạc Ý bạn Jun vừa gửi
- Đang bị lo một số chuyện
- Đang thèm đi Paris quằn quại, chị của Epig bảo hôm nào đi thì sẽ dắt mình đi chơi đủ cả 5 concentric zones :D Như này thì chắc tháng 3 năm sau mình sẽ đi thi cuộc thi đó mới được :x
- Muốn đi Paris thăm mộ của anh, muốn nói vài lời :) xong rồi sẽ thăm cả père mère của anh.
- Muốn mua một bó Lavender thiệc to :) Nhớ mùi của anh ^^~ Anh à, có phải chỉ trong truyện cổ tích mới có định nghĩa hạnh phúc là mãi mãi?
- Đã nhận được thiệp cưới của anh Hai. Hình như bị nhiễm bệnh "Bearholic" của mình rồi hay sao mà cái thiệp chình ình 2 con gấu cô dâu chú rể thiệc bự =] chưa bao g thấy anh hai mình childish thế *liu liu*
- Jun khìn hông biết có về được wedding anh Hai hông???
- Đã nhận quà sinh nhật của Ken from Hanoi:D đúng là quà của một người chẳng hiểu chút nào về mình cả. Anw, vẫn cảm động và biết ơn lắm lắm :')
- Hôm nay lại thêm một bạn nhận xét mình nói Eng quá nhanh và quá nhiều nhưng hay (?) khiến nói chiện cả mình dễ bị bối rối :)) mình tự thấy mình nói dở òm ra, được cái lanh mồm lanh miệng thì đúng hơn =]
- Ngoài biển hôm nay có ca vọng cổ, quảng trường đầy nhóc mấy bé trượt patiner. Thích quá cơ :x hay hôm nào mua một đôi rồi đi quảng trường chơi nhỉ??
- Dạo này nhảy nhót nhiều hơn, hít đất cũng tăng, nhảy dây cũng trên 200 times rồi, sit up cũng lên nốt ==" chắc lại sụt kg nữa cho xem. Mai còn định đi bơi cả chạy biển.
Vài thứ như vậy đã, mình thích viết vài chủ đề không liên quan thế. Vì mình cũng đang linh tinh thế, hôm nay sẽ cố gắng đi ngủ sớm.
Mong James xong business, được break một time thật dài :( thấy suốt ngày busy cả schedule cả meeting đủ kiểu...bị tội tội!
Bonne nuit,
- Hal
vendredi, novembre 02, 2012
Princess
"to be a real princess, you need to have a soul of Princess. All princesses have to learn and get through many challenges...so do you. A princess doesn't mean when you take in beautiful dresses, have a crown on your head nor live in magnificent castles, the point is the way you behave like one and keep being a princess inside " - said my papa
:)
I used to be a little princess in my family
Now I am still...
And I shall try to keep the heart of a princess evermore as my dad's wish
Life is not a fairy tale :) But I do believe in magic...and am gonna work it out for real
Someday I'd find out the direction of road leading to my own castle
Meet my prince
Fall in love and...
Happy ever after ending!
"I am a princess. All girls are. Even if they live in tiny old attics. Even if they dress in rags, even if they are not pretty or smart or young. They are still princesses. All of us. And we all are in need of a beautiful dreams that we would never have to wake up…" - quote from " A little princess"
Btw, "A little princess" book was the very first English one I read in my life :) Now I wanna open and read it once more time...I love the story, it's a beautiful piece of my childhood :x
Btw, "A little princess" book was the very first English one I read in my life :) Now I wanna open and read it once more time...I love the story, it's a beautiful piece of my childhood :x
~ Princess Hallie
Libellés:
:X,
believe in magic,
fairy tales,
father-and-daughter,
heart,
lesson(s),
love,
my-faith,
quote(s),
the bits of me
Maman
em iu má iu quá má iu của em ơi...
Sáng nay thức dậy nhận được message của má "Hallie ơi! dậy ăn sáng đi con, má mua đồ ăn sáng rồi để trên bàn đó. Nhớ ăn xong mở tủ lạnh lấy bịch sữa uống Hallie nhé" =]
Má muôn đời mình bày hoài cơ mà vẫn thích nhắn tin có dấu rõ ràng như thế :p
Buồn cười kiểu mỗi lần má gọi mình "Hallie" như thế thì đều là đang dụ mình cái gì đấy
Buồn cười kiểu lớn đến thế này nhưng vẫn toàn gọi mình là "bé"
Buồn cười kiểu má hun đầu mình, vuốt tóc mình rồi bảo "bé nó còn bé em lắm, thương em nó lắm, em nó ngoan lắm chỉ tội em nó cứng đầu quá...nhiều khi không thương nổi" =]
Buồn cười kiểu thương mình như đứa bé 10 tuổi không biết gì, vẫn lo cho mình từ miếng ăn tới giấc ngủ.
Buồn cười kiểu gặp mặt mình thì thôi chẳng nói năng gì, thế mà đi đâu mất hút thì toàn là nhắn tin tình cảm iu đương nhớ nhung cả mình :') như hôm sinh nhật, sáng đó thấy mình trong nhà thì im luôn, đợi mình đi học rồi thì mới nhắn tin chúc mừng =]
Mình rất ghét những ai mở miệng ra chửi thề cứ thêm chữ "má" or "mẹ" vào >.<
Nhà mình kiểu buồn cười thế :') Dù chẳng bao giờ thể hiện tình cảm thương yêu trước mặt nhau, cơ mà vẫn luôn iu thương nhau nhiều thế.
Iu ba nữa, ba hông nói cơ mà mình biết nhà mà hông có mình thì buồn lắm. Chẳng ai nói nhiều cười nhiều líu lo như sáo cả ngày như mình :p
Về đến nhà là ih rằng tía lia kể đủ chuyện từ con cò con cá đến con heo con gấu cứ như thể ba là best friend của mình íh =]
Nhộn quá nhộn...mình luôn cảm thấy thoải mái và hạnh phúc kiểu gì đâu íh. Chẳng có khoảng cách hay bức tường nào giữa mình cả ba má cả, đôi khi hạnh phúc cứ đơn giản là như này này.
My parents can't give me enough the best things in the world, but they always dedicate and sacrifice their best things for me. Hence, I never feel regret for leaving my own interest because of them...I love them! And I was moved by this Parents: A gift to be cherished forever
Mình đang tự hỏi nếu mình vẫn đang ở HCMC thì liệu mình có đủ bình yên và thanh thản để viết những thứ như này hay không, liệu có những bữa cơm đúng nghĩa ở nhà như này không hay là những bữa ăn vội vàng qua loa cho xong chuyện.
Đôi khi mình buồn, đôi khi mình thật sự rất nhớ cuộc sống bay nhảy hớn hở ở HCMC nhưng rồi lại thôi :D Ừ thì mình luôn là đứa vô tư, lạc quan trong mọi hoàn cảnh mà.
Tự nhiên mỗi khi nhắc tới ba má, tim mình bị chùng xuống một cách cực kì lạ lùng...
Sáng nay tự nhiên trời mưa to íh, "to" lắm luôn đến mức mình cứ nằm lì trong nhà chẳng buồn ra đường, chẳng buồn đi học chi hết :p Bản tính "gấu ngủ đông" lại trỗi dậy íh mà hia hia
Ghét mưa...
- Hal
Libellés:
day-by-day,
dear-diary,
f-a-m-i-l-y,
mother-and-daughter,
weakness of me,
weather
jeudi, novembre 01, 2012
The smell of winter
I'm falling in love with this weather a lot :x It's sunny in daytime and it rains when the night falls. Great, ain't it?! I can spend whole my daytime outside to feel the warmth of sunshine and move from these to those places without getting wet.
And at night, the rains chill me to the bone, I'd lie curl up and snuggle into my blanket, embrace Ted tightly and listen to instrument music...I shiver but it's fun :') you know what, it's an ideal moment during the day. Because I only like rain a bit when I'm at home, enjoying good feeling on my bed...it's romantic!
And at night, the rains chill me to the bone, I'd lie curl up and snuggle into my blanket, embrace Ted tightly and listen to instrument music...I shiver but it's fun :') you know what, it's an ideal moment during the day. Because I only like rain a bit when I'm at home, enjoying good feeling on my bed...it's romantic!
First of November, I could smell the scent of this month always...it's from milk flowers. Likely the smell of this flower is almost flooding through the streets in town each time winter comes, I noticed it particularly :p My mom dislikes this very strong smell because not only in the streets, but also my house is grounded by milk flowers' smell.
But I'm fond of this sweet smell. I love walking alone the street, putting ear phone, playing my favorite songs and dropping myself somewhere to sense this fragrance of milk flower bown by wind. How fantastic!
Winter is always my favorite season in year because it's cold then people would tend to get closer and closer to each other, right? :') Should I call this season "Season of Love"? The rich would help and offer the poor food, winter stuffs or simple presents; members in family would gather round the fireplace and tell stories; friends would send others greeting cards along with love; couples would need the partners to feel love; children would decorate Christmas tree, wrap Xmas gifts, try to be nice and wait for Santa Claus in dreams, etc. :x Somehow I can't wait until December *crying*
Some say the winter season is cold, gloom and boring but Winter is always by far the best season for me :') Although I've never enjoyed a real winter wrapped by a dazzling white of snow, I could imagine it would be absolutely beautiful....
Some say the winter season is cold, gloom and boring but Winter is always by far the best season for me :') Although I've never enjoyed a real winter wrapped by a dazzling white of snow, I could imagine it would be absolutely beautiful....
My mom bought me a bear hoodie today, now I look like a bear for real ='p Actually this hoodie makes me think of the black hoodie of Toby, just like he's another Voldemort in Pretty Little Liars series...his icy glint scared my hell out :(
Love,
- Hal
Libellés:
:X,
beautiful-day,
day-by-day,
dear-diary,
feelings,
my world,
pressies,
romance,
weather
Inscription à :
Articles (Atom)






















