vendredi, avril 25, 2014

04/25/14


urgh...recently i've been rather out of sorts due to the so damn hot weather outside. it's around 30*C which easily makes me pissed off any time. well, it's unreasonable to blame for the crazy temperature since the summer is approaching in vietnam...though this factor indeed reinforces my sense of being in anger.

i was mad at the members of my group today because i had been doing assignments all alone without their helps. responsibility seems to be a new strange definition, isn't it? that was the common interest so we were supposed to do those things together. what's wrong with them? lazy? i'm lazy, too =.= why were they so mean to me? don't do anything and expect to get the reward =))

oh well, calm down! i'm just outta my mind lately for many troubles and that one is just one of them, but i'd better let them go away.

let's talk about something nice now! i'm so excited to the holidays next weel. oh gosh, i will have five days off at school. my close friends in hcmc are going to this city for my sake :') i've been alone for a long time without seeing them usually since they must leave for their universities. if i had still studied in hcmc, i would not have felt so lonely like this :( 

yay, i do get some friends here but they all are just good friends, not really what true friends should be. anyway, i consider two guys my close friends here although i occasionally meet them in personal.

my mom and i have a cold war for days because of a highly controversial topic regarding my diet =.= she forces me to eat a lot as i'm skinny while i do have another menu to follow @.@ as metioned above, i'm easily exploded these days...so =))

okay, whatever. that's what my status lately :"( just update something =)))

love,

hal

ps: i'm addicted to matcha in the present time. can any one buy me matcha ice-cream? huhuhu :(((

dimanche, avril 20, 2014

Sunday - 20.04.14


*Phew*

Cuối cùng cũng xong rồi nhé. Làm hồ ly với chả hà ly :p Nói chung là đuối lắm luôn, lo chuẩn bị cả hơn nửa tháng rồi xong diễn này nọ thì hôm nay phải tới trưa mới xong.

Mình mệt tới mức muốn lăn ra ngủ luôn do sáng đi sớm quá chưa kịp ăn sáng, rồi cứ thế đợi cho xong performance là tới gần trưa luôn. Xong ra đi ăn cơm trưa với cả đám :3

Bỗng dưng thấy thương đám zai lớp mình tợn. Bọn nó dễ thương, nhiệt tình cả tốt kinh kinh khủng đi í :p

À có một thằng cha nào đó ở nước ngoài đang muốn vì mình mà về nước gặp mình =)) Chả biết, không quan tâm lắm nhưng kiểu thấy hơi mệt. Mình không ham đào hoa lắm.

Bài vở còn nhiều quá mà chời ơi tại sao mai lại là thứ hai? quây sờn ma :((( Mệt quá mà cũng đau đầu quá đi, đuối muốn xỉu luôn mà mình ghét thứ hai quá. Bao giờ mới được nghỉ lễ?

Nôn muốn gặp Tôm quá :((

vendredi, avril 18, 2014

Gửi Hallie


Hallie ơi, lúc tớ đang viết mấy dòng này cho cậu tâm trạng của tớ cực kì bình yên và nhẹ nhõm lạ. Dạo này có rất rất nhiều chuyện xảy ra với tớ, nhiều người khiến tớ thật khinh bỉ, tức giật tới mức tớ chỉ muốn giết người cho hả tức, rồi lại nhận ra sự phản bội và những thứ nhặng xị nhiều chuyện chơi nhau từ những người tớ cho là cũng khá thân và đã xem như bạn.

Tớ đã nghĩ tớ tốt đủ, tớ nghĩ tớ nhiệt tình và đối xử tốt với người khác đủ. Thậm chí tớ đã đặt lòng tin và mở lòng để đối xử tốt với rất nhiều người. Nhưng rồi những gì tới nhận suốt bao nhiêu năm qua chưa bao giờ xứng đáng với những gì tớ đã làm. Tớ đã tự hỏi rồi mình làm tất cả những chuyện đó vì cái gì? Cuộc sống này tại sao nhiều chuyện không công bằng thế? Tại sao có vài người cứ thích làm khổ người khác thì mới vui? Tại sao có nhiều người lại thích lôi người khác ra đánh giá dù đã bao giờ họ thử dừng lại đánh giá bản thân mình chưa?

Và tớ chợt nhận ra một điều rằng những câu hỏi đó thật sự không còn cần thiết nữa. Vì đây là cuộc đời, đây là xã hội và đây là những thứ gọi là cám dỗ và thử thách để con người chúng ta có thể đạt đến được cái gọi là giá trị. Nếu không có những con người đó, không có những bất công đó, làm sao chúng ta có được những kinh nghiệm, những bài học mà không một sách vở nào có thể dạy được.
 
Phải, tớ đã học thế nào là sự phản bội, thế nào là sự nói dối, thế nào là lợi dụng, thế nào là hụt hẫng, thế nào là numb (tiếng việt là gì đêý ko biết!), thế nào là sự thất vọng, thế nào là thất bại, thế nào là đau và thế nào là căm thù =)) Và bây giờ bài học lớn nhất mà tớ học THẾ NÀO LÀ SỐNG CHO MÌNH :)
 
Nếu như mãi ôm khư khư những trăn trở kia trong lòng, mãi hành hạ bản thân cho những con người không đáng thì liệu có phải tớ tự phá hoại cuộc sống của mình không? Tớ không muốn là người như thế và đơn giản nhất tớ không muốn một ai định đoạt cuộc sống của tớ. Nếu tớ vì vài người không tốt mà tớ sau này không dám tiếp xúc với ai nữa thì có phải tớ bị ngu không? Nếu tớ vì những mối tình đã qua mà ế xệ luôn tới già thì có phải tớ bị chạm mạch rồi không? Nếu vì vài loại "khí độc" mà tớ buồn bực thì có phải tớ bị rãnh không? :p
 
Okay tớ không ngu, tớ không chạm mạch mà tới cũng không rãnh nên tớ không làm như vậy đâu. Tớ vẫn vui mà sống, yêu bản thân mình thật nhiều, motivated để hoàn thành được những gì tớ đang trông đợi...dù khó những có lòng tin thì vẫn làm được. À tớ đã remove được một số người ra khỏi friendlist của tớ và tiết giảm tới mức tối thiểu để ít mà chất. Tớ cần quality chứ không cần quantity nữa. Và chuyện của tớ thì ngoài những best friends của tớ ra thì thôi nhé, chả cần ai phải quan tâm nữa đâu vì tớ không mượn :))
 
Tớ không cần người nghe những câu chuyện của tớ như nghe một câu chuyện audio :') Cuộc sống của tớ, nếu đã không trân trọng và để tâm đủ thì thôi nhé không cần nghe đâu. Tớ mệt đủ rồi. Tớ không muốn dựa vào một ai trong giai đoạn này ngoài cậu - Hallie à. Chỉ có cậu thôi. Nếu cậu không cứu tớ thì cậu cùng tớ đi chết đi cho rồi chứ không ai hơi đâu lo cho hai đứa mình. Biết chưa?

Bản thân tớ bây giờ...tung bay phất phớt như gió. Người người nhìn vào thấy tớ lạnh nhưng thật ra tớ đang bay rất mạnh và heart của tớ rất nóng nhé. Những người bạn thật sự của tớ vẫn biết tớ bình thường, chỉ có người ngoài cảm thấy tớ khác. Tớ không khác. Chỉ là tớ cần một chút cho riêng mình. Thế thôi. Cuộc sống có quay cuồng điên loan thế nào thì tớ vậy chỉ là cậu như này - là Hallie như xưa. Có chăng nhìn nhận ở một vị trí khác và hoàn cảnh khác thì thấy tớ khác :p

Không quan tâm lắm người khác nghĩ gì về mình và cũng không quan tâm lắm người đó thế nào vì mình không đánh giá ai cả :D chỉ cần tốt với tớ là được. Tớ không dài tay quản lắm thế nữa đâu nhé!
 
Tớ cám ơn những người tớ yêu và cũng đã rất yêu tớ...vì ít nhất nhờ họ mà bây giờ tớ có thể một mình đứng dậy và vượt qua được tất cả những chuyện vừa qua.
 
Ralph đã dạy tớ niềm tin vào những điều tốt đẹp và dạy tớ cách để keep calm and be hallicious như thế này. Will đã dạy tớ làm người lớn, dạy tớ sống độc lập để không phải ỷ vào người khác nữa. Còn first love của tớ, Sky í, đã dạy tớ cười và lạc quan dù đời có ra sao đi nữa :)
 
Tớ nợ các anh í một lời cảm ơn và tớ sẽ dành cả cuộc đời để vẫn nhớ và yêu các anh ấy như tớ đã làm suốt bao nhiêu năm nay. Chưa bao giờ tớ thấy vui vẻ như lúc này, cảm thấy mình bây giờ mới thật sự được làm người lớn =)) Hết hồn chưa. Èo ôi cũng không kinh dị như tớ nghĩ :') Vì tớ thấy mình trông sang chảnh, lady ra và trông smart hơn hê hê~
 
Thôi tớ phải đi ngủ đây. Mai dậy sớm còn học hành nữa :p Chăm học cực! hihi
 
Chào cậu nhé,
 
Hallie.
 
xoxo
 
PS: văn phong tiếng Việt vẫn buồn cười thế nào ấy nhở? =.=

mardi, avril 15, 2014

tired


woah...although it has been just four days since i wrote the last entry, there were a bunch of problems and bad things coming to me, making those days like years.

tired, exhausted, shocked, stressed, expected, hopeless, lost, numb and blank...=.= i didn't find myself pay any attention to my study anymore. i must tackle something for the performance on this sunday, look up to book rooms for my friends who are going to come here at the end of this month. 

even worse, today i fought with my friend's boyfriend because of such an absurd factor. i didn't respect that person since his jokes were never just for fun. others might surrender, quit then smile to let it go. but not me. sorry, i'm not that easy to be bullied :) and when we both were at the hottest temper, he cussed lolz~ then i stopped talking. one person who is at that level should be treated like the air...then yeah blocked. 

i didn't wanna loose the friendship between his gf and me then i wouldn't mean to recall this matter anymore. but if they get married, i won't be there for them. honestly, i don't trust this man. felt not good about him from the beginning and i hated his jokes on me. when i made jokes on him, he thought that i was offending him. how's abt when he did the same to me? i din't complain because i wanted to put him into others' shoes to get that feeling and yup, he was pissed off and exploded like an ill-bred one. i was truly shocked.

in the evening, i skyped with cindy and another shocking story was disclosed. i felt dizzy and disappointed about another friend of mine. i couldn't believe in those words but some obvious facts had alread proved the truth despite myself. 

i'm sad. i'm tired. i'm shocked. so i wrote this entry to help me relieved a bit if possible. hope so. life is tiring. i don't know what to believe now?

homework again. no mood to do anything. sorry. gosh!!! give me more strength to blow these things away :(

hwaiting,

hal

vendredi, avril 11, 2014

110414

Dạo này mình lười viết blog quá, lười viết luôn cả essays nên cuốn vở còn trống trơn. Nói chung là thích viết bằng máy hơn, viết máy xong in ra cho dễ chứ viết tay muốn sửa cũng không được mà dễ bị cùn ý tưởng nữa.

Tâm trạng mình dạo này lúc vui lúc buồn, lúc mơ mộng lúc lại thực tế tới phũ phàng. Nói chuyện tâm sự toàn lựa zai để mà nói vì thấy những chuyện của mình riêng tư cũng được đảm bảo.

Hôm giỗ tổ có đi xem bói tương lai này nọ thấy có nhiều thứ cũng làm mình phấn khởi :') Như việc giữa mình và Will...như việc làm này nọ sau này. Có điều hiện tại thì không tốt. Mà mình cũng chưa biết mình đang thế nào, đang muốn gì nữa.

Dạo này mình không có viết nữa, nên thấy viết dở. Tiếng việt sử dụng kém thì không nói rồi nhưng văn tiếng Anh dạo này cũng chẳng viết. Blog trống trơn đó thấy hông. Tiếng Pháp chưa đụng =)))

Mình đang mất động lực. Cần vitamin K quá =.=

mardi, avril 08, 2014

Thư của bố mẹ


Mấy ngày nay, trên các trang mạng xã hội, các diễn đàn xôn xao bàn tán về một bức thư của cha mẹ gửi đến những đứa con thân yêu của mình.

"Ngày bố mẹ già đi, con hãy cố... gắng kiên nhẫn và hiểu cho bố mẹ. Nếu như bố mẹ ăn uống rớt vung vãi... Nếu như bố mẹ gặp khó khăn ngay cả đến cái ăn cái mặc... Xin con hãy bao dung!

Con hãy nhớ những ngày, giờ mà bố mẹ đã trải qua với con, để dạy cho con bao điều lúc thuở bé.

Nếu như bố mẹ cứ lập đi lập lại hàng trăm lần mãi một chuyện, thì đừng bao giờ cắt đứt lời bố mẹ... mà hãy lắng nghe!

Khi con còn ấu thơ, con hay muốn bố mẹ đọc đi đọc lại mãi một câu truyện hằng đêm cho đến khi con đi vào trong giấc ngủ... và bố mẹ đã làm vì con.

Nếu như bố mẹ không tự tắm rửa được thường xuyên, thì đừng quở trách bố mẹ và đừng nên cho đó là điều xấu hổ.

Con hãy nhớ... lúc con còn nhỏ, bố mẹ đã phải viện cớ bao lần để vỗ về con trước khi tắm.

Khi con thấy sự ít hiểu biết của bố mẹ trong đời sống văn minh hiện đại ngày hôm nay, đừng thất vọng mà hãy để bố mẹ thời gian để tìm hiểu.

Bố mẹ đã dạy dỗ con bao điều... từ cái ăn, cái mặc cho đến bản thân và phải biết đương đầu với bao thử thách trong cuộc sống.

Nếu như bố mẹ có đãng trí hay không nhớ hết những gì con nói... hãy để bố mẹ đôi chút thời gian để suy ngẫm lại và nhỡ như bố mẹ không tài nào nhớ nổi, đừng vì thế mà con bực mình mà tức giận... vì điều quan trọng nhất đối với bố mẹ là được nhìn con, đưọc gần bên con và được nghe con nói, thế thôi!

Nếu như bố mẹ không muốn ăn, đừng ép bố mẹ!... vì bố mẹ biết khi nào bố mẹ đói hay không.

Khi đôi chân của bố mẹ không còn đứng vững như xưa nữa... hãy giúp bố mẹ, nắm lấy tay bố mẹ như thể ngày nào bố mẹ đã tập tềnh con trẻ những bước đi đầu đời.

Và một ngày như một ngày sẽ đến, bố mẹ sẽ nói với con rằng... bố mẹ không muốn sống, bố mẹ muốn từ biệt ra đi.

Con đừng oán giận và buồn khổ ... vì con sẽ hiểu và thông cảm cho bố mẹ khi thời gian sẽ tới với con.

Hãy cố hiểu và chấp nhận, đến khi về già, sống mà không còn hữu ích cho xã hội mà chỉ là gánh nặng cho gia đình!... và sống chỉ là vỏn vẹn hai chữ "sinh tồn".Một ngày con lớn khôn, con sẽ hiểu rằng, với bao sai lầm ai chẳng vướng phải, bố mẹ vẫn bỏ công xây dựng cho con một con đường đi đầy an lành.

Con đừng nên cảm thấy xót xa buồn đau, đừng cho rằng con bất lực trước sự già nua của bố mẹ.

Con chỉ cần hiện diện bên bố mẹ để chia sẻ những gì bố mẹ đang sống và cảm thông cho bố mẹ, như bố mẹ đã làm cho con tự khi lúc con chào đời.

Hãy giúp bố mẹ trong từng bước đi vào chiều...

Hãy giúp bố mẹ trong phút sống còn lại trong yêu thương và nhẫn nại...

Cách duy nhất còn lại mà bố mẹ muốn cảm ơn con là nụ cười và cả tình thương để lại trong con.

Thương con thật nhiều...Bố mẹ..."
 

[Sưu Tầm]

lundi, avril 07, 2014

Skit. Done :p

 
Our performance ran well and smoothly although there were some minor mistakes. The rest of members in my team thought it was quite alright, yet I still found myself dissatisfied with what we had got. Perhaps I'm just a perfectionist -_- What I don't like, ok whatever. But once I put my hand on it, I would like to make the best of it...I mean no error is allowed :(
 
Anyway, it's time to prepare for the next performance on Sunday after next week. They suggested me playing the role ghost Pee Nak in a Thailand movie since my appearance was suitable to act like a ghost -_- However, I refused to take the role right from the beginning, aimed to ask for the role "Elsa" in Frozen cartoon instead because I was falling in love with that character for so long. Moreover, she would be prettier than a ghost for sure.
 
The funny thing was that I demanded that role with a super childish way that others gazed at me as if I was such a two-year-old kid asking for a candy =)) Ok, I was sniveling for playing another better role than a ghost. As the role of me had been supposed to be a villain, then I chose to be a Huli Jing (fox spirit in Chinese mythology) with nine tails :') I understood it would be so damn difficult to deal with custom, though it must be worth :p I love the character huli jing Da Ji lolz~
 
Our amateur dramatics has been over! Now, I won't think of it anymore. Aww why are there so many things to tackle these days? :(((
 
Gotta watch next episodes of "Pretty little liars" ss 4 now :D
 
Have fun,
 
Hal
 
PS: many friends were full of their praise for my outfit today :') they thought I was prettier than usual. thanks to the make-up layer and the beautiful white dress, I guess haha *blushing*
 

dimanche, avril 06, 2014

Tăng Thanh Hà & Louis Nguyễn


Mới đây, Tăng Thanh Hà chia sẻ câu chuyện của hai vợ chồng chị khiến cộng đồng mạng vừa bất ngờ lại vừa thích thú. 
Theo lời Hà Tăng, tối qua 17/5, vợ chồng chị giận nhau và trong lúc hờn dỗi, chị đã buột miệng nói rằng: “Hay là mình ly hôn đi, chứ sống vầy em cũng thấy mệt mỏi quá chừng!”.
Trước câu nói này của Tăng Thanh Hà, Louis Nguyễn nhăn nhó bỏ ra khỏi phòng và không quên buông lại một câu xanh rờn: “Ừ, nếu em muốn vậy thì để anh ghi đơn cho!”.
Sau phút nông nỗi đó, nữ diễn viên Mỹ nhân kế cũng tự nhận là mình dại dột, suy nghĩ không chín chắc trước khi nói. Chị chia sẻ rằng đã lo lắng suốt đêm, đến sáng ra thấy trên bàn trang điểm đã có sẵn một tờ đơn của chồng. 
Nội dung đơn như sau:
“Đơn xin hôn
Kính gửi: Tòa án tại gia
Tôi tên là: Chồng xấu xa
Sinh năm: 199x
Cư ngụ tại: Ngôi nhà ngập tràn tình yêu.
Xin được hôn cô: Vợ đáng yêu.
Sinh năm: 199x
Cư ngụ tại: cũng ngôi nhà ngập tràn tình yêu ở trên.
Nội dung xin hôn: Do cuộc sống có vài điều không hòa thuận dẫn đến cãi nhau khiến vợ chồng cả đêm không ngủ được.
Tôi viết đơn này để xin giải quyết một vấn đề vô cùng bức bách là được hôn vợ tôi càng nhiều càng tốt, càng lâu càng tốt.
Chỉ có việc hôn này mới giúp tránh được chiến tranh lạnh.
Kính mong tòa nhanh chóng giải quyết tình trạng của chúng tôi. Nếu không tôi buộc phải đơn phương thực hiện.
Về tài sản chung: Tài sản chung duy nhất của vợ chồng tôi là tình yêu, tôi xin được giữ nguyên và không có nhu cầu chia chác.
Để thực hiện việc hôn này, tôi xin tòa yêu cầu mỗi bên đóng góp tài sản riêng của mình là… cái miệng. Ai không thực hiện thì bên kia có quyền tự ý… tấn công.
Ngày…tháng…năm
Chồng xấu xa (đã ký)”. 
Lá đơn đầy tình cảm và lãng mạn này của Louis Nguyễn không những khiến bản thân Hà Tăng xúc động mà còn làm cư dân mạng ghen tỵ với tổ ấm hạnh phúc của hai vợ chồng.
Chia sẻ này của chị lập tức thu hút được gần 2.000 like của người hâm mộ trên trang cá nhân tính đến thời điểm hiện tại.
Theo Ione

Đọc cái này xong thấy đàn ông tốt không phải là tuyệt chủng hết :)) Nhơ nhớ hơi hướm của Ralph cũng đã đáng yêu như này :x Yêu anh ^^~

One day before the perfomance


The day that I must present a play is coming, I mean tomorrow afternoon at school. Although I have certainly been got ready for the role "Snow White" since the script was written by me, there is such a sense of nervousness washing over me and pushing me in an awkward condition.

During the rehearsal process, I paid the least attention to what other roles were acting, merely got too preoccupied with my own negligible thoughts to get under skin of "Snow White". I know it was disappointing to the rest of casts as my play-acting just drew a obvious superficial attitude without passion and enthusiasm.

I'm sorry for being indifferent and showing no taste of anything around me in the way, though my mind is not genuinely stable at the moment for some reasons and I guess anyone who is reading this blog might not get it more clearly.

In honest, I reckon I have been got through the damn period of missing him and mistreating myself for what I have done. Sadly, the pain seems to never pass further as my guts told me, it still dwells in here, right in my heart, and saws it off like a blunt razor. Little by little. Days by days. Fuck! it's so horrible and dull aching that I only wish to end this pain at any rate even if I must commit some evil crime.

Ah...why must I memorize forgettable things this long? and why do girls we constantly tend to love bad guys instead of keeping ourselves safe and sound with nice guys? ain't they bad enough to mark deep scars on our hearts like bad ones do?

It's just stupid. Okay, stop right away and focus on my spirit for the following day. I can't disappoint anyone again... Everything is going to be fine as usual, isn't it?! Take a deep breath and beam up, babe!

Good luck,

Hal

xoxo

samedi, avril 05, 2014

April 05, 2014


Dạo này nhiều việc linh tinh phải lo ghê :(( Phải lo tìm ý tưởng, viết kịch bản, may vá lo vụ customs, rồi cả chuẩn bị làm MC nữa rồi còn đóng kịch nữa.

Túm lại là linh tinh hết chả có thời gian để nghĩ linh tinh. Về nhà là thấy mệt với hết cả thời gian, xong là bật Tinkerbell hay Barbie series ra xem rồi lăn đùng ra ngủ :')

Nói thiệt là đôi khi mình thấy mệt xong rồi bị bực mình ghê nhưng nghĩ lại thì cũng thấy vui. Nói chung là hông biết sao nữa nhưng mà tốt nhất mình nên trân trọng thời gian như thế này vì người ta bảo còn đi học là còn vui vẻ hạnh phúc mà.

Hôm nay có nói chuyện với James một xíu xiu thôi chứ mình hông có nói chuyện được nhiều với anh. Thương anh lắm luôn do cũng bận quá mà mình thì cũng bận nốt :p

Nói chung là vui. Nhiều người thương cả tốt với mình quá nên cảm thấy bị cảm động kì cục gì đâu luôn ^^~

vendredi, avril 04, 2014

Healing by friends


It has been after midnight a bit...

I have just had a long talk to Phi & Jun regarding mini stories that could possibly lift my mood up and make me laugh out loud. Sometimes a long lasting friendship is a greater treasure in one's life than such a mere fleeting relationship.

Honestly, there has been no tears dropping from my eyes since yesterday. It's not because I attempted to restrain my emotions and pretend to stay cool before others, it's just the high time for me to let it go and get rid of a pointless relationship.

I was unable to pull back something that has never genuinely belonged to me no matter how many times I convinced myself that it was all my faults, I was not good enough for him. However, in the end of the day, the truth was still there, reflecting every pain and forgettable memories in details so clearly that no more excuse would be reasonable to me again.

What's done is done, what's gone is gone! Unfortunately, I'm not the kind of person who might forget everything and let things go that easily. Once I was in love, I would use my lifetime to treasure and memorize it endlessly no matter how much the person might change.

In this case, the mindset, however, seems to work much better than the silly and naive heart which constantly leads me to false paths, clouds my vision of perception for a while and then drags me down to hell with a broken heart. Somehow this time, things are just running differently...

Perhaps, it's about timing...not about my willingness.

Thanks to some best friends who "sacrificed" their hours of sleep chatting to me and cracking me up, I suppose I'm going to get through this period much more quickly than I made it out to be. You know, I feel like I'm blessed and lucky to get some amazing friends in my life. Just very few but certainly enough to feel proud of them. I do appreciate their awkward jokes to cheer me up for my sake since they have already comprehended that it would be impossible to succeed 100%, though they have continuously been doing their utmost.

Love you all, dearies!!! You are so precious to me that I never want to let you leave me. Relationship is probably unnecessary but friendship is a must, isn't it?!

My friends swore they would break off with me if I dare to think of Willian again. Sound scary, huh? But don't worry, I promise :p 

Merci, mon amies :* Bed time now!!! Goodbye the past...please get out of my mind from now on and let me live happily :)

Love,

Hal

xoxo

Tom quote for me: "Stay well. Change yourself. Be mature" 

mercredi, avril 02, 2014

Congrats, me!


This pain is real... though suddenly I feel like today was the best day of five recent years :) I've eventually been able to give in and move on my life without Willian.

For six passing months, I rarely dared to recall his name because I was afraid that it would hurt me like hell. But it didn't mean that I could overcome and forget him completely. It was all my fault and yup, it was me who chose to leave him.

I'd rather get hurt once and for good than suffer the pain all the time. I won't regret for at least I really wanted to do it at that time. This thing is tearing me down since I've been dealing with many problems at school and in my family. My head has nearly been exploded for getting so damn stressed that I tend to collapse right away after finishing them all, then I...I really don't know how I should feel right now. It's like I don't feel anything...not really numb but it's kinda weird. Like I don't regret leaving such a person like him.

Well, I dunno...but I can't cry or react any kind of emotions because it's beyond my pains already. I totally feel calm and relieved...after 5 years of enduring such a long distant relationship like this. 

No more pains. No more tears. Enough :') Thanks!

Congratulation!!

Bless me,

Hal