dimanche, novembre 28, 2021

Tâm sự ngày Chủ nhât - 28.11.21


Dạo này sau khi kết thúc khóa học 7 tháng ở làng rồi thì mình bắt đầu có thêm được nhiều thời gian dư dả cho bản thân để tập trung vào những thứ mình thích - học ngoại ngữ. 

Thật ra thì mình vẫn dành thời gian để đào tạo và hướng dẫn cho các bạn lập nhóm mới vì mình cũng không định xen vào quá nhiều nữa, nên thời gian mà mình có cũng không thể nói là thật sự quá dư dả.

Qua nay mình dậy sớm để học lại tiếng Pháp nè, mỗi ngày còn cố gắng dành một thời gian cố định để học lại tiếng Trung và tất nhiên không thể lơ là tiếng Anh được nữa. Mình nhất định phải quay lại master ba ngoại ngữ này và trở về cuộc sống trước đây thôi.

Bây giờ tạm thời sống một mình, xa chồng cũng gần cả năm nhưng mình luôn cố gắng make the best out of it để chồng không bị lo lắng quá nhiều cho mình ở đây. Mình không muốn một năm trôi qua chỉ toàn ăn và ngủ :))

Trộm vía, nhưng mục tiêu mình đã đặt ra từ đầu năm đã và đang lần lần được hoàn thành toại ý không gặp quá nhiều trắc trở, thậm chí còn vượt xa những gì mình kì vọng. 

Chỉ có điều là mỗi lần nghĩ đến dịch bệnh thì mình lại cảm thấy hơi tiêu cực, tiêu cực không vì dịch mà tiêu cực vì cảm thấy buồn và hơi chán ghét sự độc ác của con người với nhau. Những gì mình chứng kiến cứ như đang xem một thước phim ngoài đời thực vậy, nên mình càng cảm nhận được sự tàn khốc của nó hơn bao giờ hết.

Thật sự mình cảm thấy như đang phải trải qua thời kì chiến tranh cũng thế giới, mặc dù không có khói bom lửa đạn nhưng nó cũng giết chết con người mỗi ngày mỗi ngày. Có những người không biết (hoặc chưa nhận ra) vẫn sống rất vô tư và vui vẻ. Chỉ có những người biết nhiều hơn mức cần thiết như mình mới bị tiêu cực thôi.

Mình thèm quay về cuộc sống "hòa bình" và tự do ngày xưa. Mình thèm được đi đâu thì đi, làm gì thì làm, guồng sống quay về trước đây mình hứa là mình sẽ thật là chăm ngoan, sống thật có ích và trân trọng từng giây từng phút bên mọi người.

Nhưng có lẽ là không thể nào còn chuyện như thế nữa...Mọi thứ dù có quay lại nhưng cũng sẽ chẳng là những thứ đơn thuần và đẹp đẽ thật sự như xưa nữa.

Mình ở nhà chắc cũng đã hơn nửa năm rồi. Mình không có vấn đề gì lắm với ở nhà mà đôi khi chỉ cảm thấy thiếu tình cảm từ người thân dù mỗi ngày chồng vẫn gọi, ba má vẫn hay qua chơi với mình nhưng oh yeah mình phải một mình hầu hết thời gian còn lại vì...mình chọn thế :)

Everything comes with a price!

Love,

Hal

vendredi, novembre 05, 2021

[Book] Cảm nhận "Ảo dạ"


Đã lâu rồi mình không còn dành thời gian viết gì cho bản thân của mình nữa, mà dùng hầu hết thời gian viết cho người khác đọc nên cũng có chút gò bó. Tranh thủ được một thời gian đóng cửa dành cho bản thân nên mình cũng vừa đọc xong thêm một tác phẩm khác của Keigo - đó là Ảo dạ.

Đợt trước đọc xong “Bí mật của Naoko” mà tâm biến động dữ dội vì quá uất ức một cái kết không toàn mỹ như mình mong muốn. Hầu hết các nhân vật nữ của Keigo toàn là những người phụ nữ có tâm cơ ghê gớm và đáng sợ, nhưng buồn cười là mình không động tâm hay cảm thấy đáng ghét với nhân vật nào khác ngoài Naoko dù sự độc ác của cô so với những nhân vật khác không là gì cả. 

Nếu vậy phải kể đến tác phẩm mà mình vừa mới đọc xong mới thấy được sự độc ác đến nhẫn tâm của một người phụ nữ. Oh well người phụ nữ ấy tên là Mifuyu Shinkai =)) Lý do khiến mình cười là vì mình cũng đang sử dụng tên này với một cái nghĩa quá đẹp là “mùa đông xinh đẹp”, đơn giản là mình sinh vào mùa đông với mình cũng khá thích mùa đông, chỉ vậy thôi.

Đóng quyển sách dày gần 600 trang lại bất chợt mình có một cảm giác rất hoài niệm, kiểu như “lâu rồi mới gặp lại”. Mình cho rằng Mifuyu trong “Ảo dạ” và Yuki trong quyển “Bạch dạ hành” là một người. Yuki muốn xóa bỏ toàn bộ ký ức cũ, thay tên đổi họ, phẫu thuật thẩm mỹ, sống dưới một thân phận khác mang tên Mifuyu và trải nghiệm một cuộc đời mới hoàn toàn khác trươc đây. 

Tác giả đã nhắc đi nhắc lại khá nhiều lần những mấu chốt như: Mifuyu “chẳng biết học từ đâu” rất thành thạo sử dụng máy tính (Mình thấy rõ ràng là học từ Ryoji), bà chủ của tiệm thời trang “White Night”, bà chủ của Mifuyu - nhân vật Scarlett, làn da trắng ngần, có tài phán đoán và năng lực quan sát hơn người cùng với thư quan trọng nhất là nghị lực, “nửa cuộc đời trước đây của cô ta chắc chắn cũng không phải tầm thường”. 

Chỉ nhiêu đây mấu chốt cũng đủ xác nhận về thân phận thật sự và quá khứ của Mifuyu chính là Yuki rồi. Nhưng không hiểu sao trên mạng mình lại chẳng thấy ai nhận định hay đưa ra giả thiết này, mà chỉ đem ra so sánh sự giống và khác nhau của hai tác phẩm “Bạch dạ hành” và “Ảo dạ” nữa. Trong khi nếu hiểu ẩn ý của tác giả, hai quyển truyện này không cần thiết phải đem lên bàn cân so sánh vì chúng là một chặng đường dài theo dấu chân của Yukiho từ 5 tuổi cho đến khi trưởng thành và là một người phụ nữ trung niên - sự tha hóa về đạo đức của một cô bé đã trải qua bi kịch kinh hoàng ngày bè.

Ôi mình không biết diễn tả cảm xúc thế nào nhưng mình thật sự cảm giác rất bồi hồi khi đọc hết “Ảo dạ” và nhận ra đây là chặng đường sau của Yukiho. Những ký ức của “Bạch dạ hành” ngày nào đã ám ảnh mình đến tận hơn một tháng bỗng dưng ùa về, rồi mình nhìn thấy Yuki dưới thân phận của Mifuyu và sống một cuộc đời độc ác đến man rợ, không còn một chút đáng thương nào của cô bé Yuki bị giày vò giữa “ánh sáng” và “bóng tối” ngày ấy - khi vẫn còn Ryoji.

Mình biết Yukiho trong “Ảo dạ” rất ác độ, man rợ và tàn nhẫn đối với tất cả những người đàn ông xung quanh cô ấy. Nhưng nếu liên kết giữa hai câu chuyện với nhau thì mình có thể hiểu được vì sao cô lại chọn tồn tại như thế - không yêu bất kỳ một người đàn ông nào, thậm chí khinh thường đàn ông và bằng mọi giá phải vươn lên thoát khỏi cái nghèo. Hiểu vì nó hợp lý mặc dù không đồng tình. Đấy là nếu đọc “Ảo dạ” với tư duy liên kết với “Bạch dạ hành” nha, còn nếu đọc hai quyển sách như hai quyển khác nhau thì chắc chỉ có nguyền rủa nhân vật Mifuyu và không hiểu nỗi sao trên đời lại có một người phụ nữ độc ác và đáng ghê tởm đến vậy :)) 

Nhưng mình nghĩ tác giả Keigo đã viết “Ảo dạ” là phần tiếp theo của “Bạch dạ hành” dù độc giả có hiểu hay không thì tùy.

Sau khi đọc xong quyển sách này thì mình quyết định tạm biệt cụm từ “búp bê” vì tự nhiên thấy rùng mình lạnh xương sống khi tưởng tượng ra gương mặt phẫu thuật thẩm mỹ của Mifuyu trong đoạn ông chồng nói chuyện với cô. Mifuyu đã phẫu thuật và dường như ám ảnh với “vẻ đẹp hoàn hảo” đến cực độ. Chỉ cần thấy có một chút nếp nhăn, một chút không cân đối trên gương mặt cô đã lập tức phải bơm, tiêm, cắt, gọt, … để cuối cùng trông gương mặt không khác gì một con búp bê đầy vẻ nhân tạo - một thứ chế phẩm từ chất dẻo.

Nói ra thì hơi có chút kỳ thị, nhưng thật sự thì mình “ngại” nhìn lâu vào mặt những người phụ nữ đã qua phẫu thuật thẩm mỹ vì mình cảm giác “sợ”. Không rõ là sợ gì nhưng chắc chắn mình không thấy đẹp, mình chỉ mơ hồ có cảm giác không rõ mình có đang nói chuyện với “người” hay không thôi…

Quay trở lại với tác phẩm thì mình vẫn thấy hài lòng nếu đọc nó với tư cách là phần tiếp theo của “Bạch dạ hành” vì nó khơi lại cho mình nhiều sự hoài niệm về Yuki, mình cứ nhớ hoài về nhân vật đó, về câu chuyện tình yêu đầy bi kịch của hai con người đó, và cũng tò mò về cuộc sống sau này của Yuki nên “Ảo dạ” thỏa mãn cho mình ít nhất là kiểu, được gặp lại “một nhân vật đã từng quen” nên mình cũng vui. Nhưng nếu đọc nó với một tâm thế là một quyển sách độc lập hẳn với “Bạch dạ hành” thì mình lại không hiểu nỗi nhân vật Mifuyu từ đâu lại có những dã tâm ghê tởm đến tột cùng như vậy, kiểu một người bình thường dù “tham vọng” đến đâu cũng chẳng ai làm thế ấy…nên nếu khơi khơi mà vậy thì hơi “thần kinh”. Mà tác giả Keigo thông minh vậy chắc cũng không thể chỉ đơn thuần “sáng chế” ra một nhân vật như thế chỉ để góp vui cho câu chuyện kịch tính đâu ha :)

Tóm lại thì mình thấy “Ảo dạ” không làm mình ghét và bực nhân vật Mifuyu như cách mà quyển “Bí mật của Naoko” đã làm, cũng có thể là do mình biết Mifuyu là Yukiho nên mình không có nhiều cảm xúc hay sao ấy?! Chẳng biết nữa nhưng mà “Bạch dạ hành” và “Ảo dạ” vẫn xứng đáng là hai quyển sách mình muốn giữ lại trong kệ truyện của mình.

Còn hai ngày nữa là kết thúc khóa thiền 10 ngày của mình rồi. May mà tranh thủ được chút ít thời gian mới đọc nổi “Ảo dạ” vì thật sự ngày thường mình bận lắm. Cứ loay hoay với những dự án trên mạng, làm việc, nấu ăn, chăm lo nhà cửa, rồi gần đây tâm mình vọng niệm lo lắng đủ điều khi nghĩ đến cái thứ thuốc “thần thánh” kia mà tự ám thị. Hên quá thời gian đóng cửa này giúp mình lắng lại rất nhiều và có thể làm được nhiều thứ cho bản thân, quan tâm đến thân và tâm nhiều hơn.

Biết ơn thiệt sự!

Hal

PS: Nhân tiện, hôm nay mình đã đổi tên miền của blog này là "the joy of hal" để giúp nó trở nên private hơn dù mình không muốn để chế độ private. Sắp tới mình sẽ quay về viết cho mình đọc chứ không viết cho người khác đọc nữa nên chắc mình sẽ viết lại tiếng Anh. Mình muốn trở về làm chính mình, làm Hallie siu nhơn ngu ngốc của ngày nào :))

samedi, octobre 30, 2021

Second day of 29th


It's time to come back to take care of myself more after completing my project of the year. Today is the second day of my Vipassana course, also my second day of the 29th :")

I know I'm not supposed to write or do anything but meditating and being into the present only, somehow I miss this "home" so much that I would like to write something nice.

I'm grateful of what I have so far~

New age. New me 😉

Hal

vendredi, juillet 16, 2021

Nhật ký nhịn ăn – Ngày thứ 2

Hôm qua mình cũng định viết vài dòng để đánh dấu thời kỳ nhịn ăn đầu tiên trong năm của mình. Nhưng có lẽ ngày hôm qua cơ thể mình hơi có chút bỡ ngỡ, nhất thời chưa quen với việc “đột ngột” không có gì trong bụng nên nó phản ứng cũng hơi nhiều.

Sang ngày hôm nay thì đã ổn hơn rất nhiều.

Thời gian này mình dành nhiều thời gian xem hình đồ ăn, xem các công thức nấu ăn cùng những thành phần thuần chay rất bổ dưỡng mà mình có thể mua được trên mạng. Tóm lại là chỉ ngót ngắt có 16 ngày trôi qua mình đã tiêu hết 5 triệu tiền đồ ăn dù bản thân chưa ăn được.

À yên tâm nhé vì những đồ ăn này mình có thể chế biến và ăn dần tới cuối năm lận.

Mùa này đang dịch. Sài Gòn đang nguy hiểm lắm và đồ ăn tiếp tế cũng không nhiều nên thương lắm. Những đồ ăn mình đã mua trong 2 ngày nay có thể giúp mình sống sót được ít nhất được trên 2 tháng nữa vì đa phần chỉ đợi mình chế biến thôi, riêng rau củ sạch thì mình mới cần phải mua ngoài để bổ sung chứ dinh dưỡng thì không thiếu.

Từ ngày sống một cuộc sống thuần chay, kiêng luôn cả ngũ vị tân mình thấy tính mình trầm lắng và yên ả hẳn, ít có nóng giận hay bực bội gì. Chưa kể còn tu tập ngày 2 thời khóa nữa. Mình không biết nên dành bao nhiêu sự biết ơn cho những duyên phận, những thiện tri thức, cho đạo Phật đã giúp mình có được ngày hôm nay, đặc biệt là chồng của mình.

Người ta nói “Thời điểm này mà còn có đồ ăn là may. Thời điểm này mà còn được bận là may.” Hôm nọ ngồi nghe cô bạn ngày xưa tâm sự bỗng nhiên mình nhớ đến mình của ngày xưa ấy – khốn khổ, đói rách, bệnh tật và nhiều sự phiền não, bất định. Phút chốc mình rùng mình vì cảm thấy sợ hãi vô cùng, cũng như cảm thấy bội phần biết ơn những điều kiện thuận lợi mà mình có được ngày hôm nay.

Lí do mình quyết định fasting 3 ngày là vì mình muốn nhường những phần ăn của mình cho người khác, và mình cũng muốn thanh lọc cơ thể của mình trong thời điểm cần lắm sức khỏe và sức đề kháng như này.

Chỉ muốn update là mình vẫn ổn và khỏe!

Thương,

Hal

samedi, juin 05, 2021

[Book] Cảm nhận "Bí Mật của Naoko"


Lâu rồi mình mới được đọc một quyển sách dễ gây ức chế thần kinh đến vậy. Tuy nhiên, mình cũng đã luyện được cách kiểm soát cảm xúc cũng khá ổn nên không còn bị "không ra gì và này nọ" nữa :')

Mình vẫn muốn viết vài dòng đánh dấu ngày đọc xong quyển sách dày cui của tác giả Keigo. Mình rất thích các tác phẩm trinh thám của ông như:

 
*Bạch Dạ Hành (mình sẽ đăng lại bài viết ngày ấy vào đây) - đây là tác phẩm ám ảnh mình đến một tháng trời, cứ loay hoay mãi với đống cảm xúc không cách nào thoát nổi, nhưng đọc xong mình không tức tối hay uất ức cái kết vì mình hiểu, thông cảm cho nhân vật được. Mình khá là thích hình ảnh nữ chính dù độc ác nhưng rất thú vị và độc đáo :) 

*Phía sau nghi can X: Quyển sách này hay khúc đầu vì tình tiết khá hấp dẫn và bất ngờ, nhưng nửa sau gần hồi kết thì hơi dễ đoán. Chắc là do mình xem các thể loại phim có dạng plot twist cũng như trinh thám nhiều quá rồi nên chai sạn chăng?! Mình đã trông đợi một kiểu hack não có chiều sâu và cần mổ xẻ nhiều hơn :)) Nhiều khi mình cũng nghĩ mình sẽ viết truyện lại sau khi rảnh hoàn toàn để được bay bổng.

*Bí mật của Naoko: vâng, đây là quyển sách mình mới đọc xong tức thì trong hai ngày dài đằng đẵng vì nó khá là dày. Mình hơi buồn vì nó không phải là một câu chuyện trinh thám với những tình huống hack não mà là một mạch văn khá đều đều bằng một cái kết...đối với nhiều người là bất ngờ, ngỡ ngàng và shock nhưng đối với mình thì...chẳng có gì ngạc nhiên cả vì mình cũng đã đoán trước được từ 1/3 câu chuyện đầu. 

Chẳng phải mình thông minh hay nhạy bén gì nhưng mình chỉ thiết nghĩ với tư cách là nhân vật nữ chính thì đó là cách giải quyết duy nhất cho cổ và chồng mà thôi. Có điều mình hơi ức chế chỉ vì nhân vật nữ chính lại ích kỷ một cách tàn nhẫn đối với chồng mình như vậy, lợi dụng chồng mình để làm bàn đạp cho một cuộc sống mới đầy nhiệm màu trong khi người chồng thì một lòng một dạ nén lòng đến tận cùng, hi sinh một cuộc đời vì vợ vì đứa con gái.

Cách làm như nhau nhưng khác người thì sẽ khác nhau. Nếu mình là người vợ thì mình vẫn làm như vậy, mình không phủ nhận, nhưng mình sẽ để người chồng tái hôn, tìm được hạnh phúc cho bản thân trước khi mình làm điều đó :)

Mình không thích cái kết vì người phụ nữ như vậy không đáng để mình cảm thông một chút nào. Và có một điều chắc chắn là mình sẽ không bao giờ đọc lại quyển truyện đó nữa vì nó không xứng đáng cho hai ngày trời bỏ ra của mình :))

***

Cá nhân mình nghĩ, hình như truyện của Keigo nhân vật nữ nào cũng thuộc loại "Đàn bà ghê gớm" cả nhỉ?! Như Yukiho trong Bạch Dạ Hành rất độc ác và thâm độc nhưng mình lại thương, thấu hiểu và không có nhiều sự chán ghét, ức chế như nhân vật Naoko trong quyển truyện Bí mật của Naoko.

Nói thì nói vậy thôi chứ mình vẫn đọc tiếp truyện của ông chú Keigo. Hờn giận chi rồi bản thân thiệt thòi. Mình sẽ đọc review và kím truyện trinh thám của ông trước chứ hứa không đọc mấy dạng như này nữa (: Buồn!~

Hallie

vendredi, juin 04, 2021

Nhật ký mùa dịch [tập 1]


Dạo gần đây tình hình ở Việt Nam bắt đầu bùng dịch cấp độ cũng nguy hiểm lắm. Nhìn xung quanh thấy ai cũng lo lắng ra mặt, mình cảm nhận được nguồn năng lượng rất mệt mỏi, tiêu cực, ì ạch và lo lắng thấy rõ từ mọi người nên mình cũng nhanh nhẹn tạm cho mọi người một tháng nghỉ ngơi.

Thật ra đối với mình thì dịch hay không dịch cuộc sống mình vẫn đơn giản, lặp đi lặp lại y chang một routine chứ không có gì thay đổi hay biến chuyển đặc sắc lắm. Phàm người ta nói khi mà cuộc sống "nhạt nhẽo" thì dù nó có tệ hơn hay tốt hơn thì cũng chẳng có gì khác biệt.

À từ "nhạt nhẽo" là do người khác gắn mác cho nó thôi chứ đối với mình thì đây là cuộc sống mình chọn, là một cuộc sống đơn giản, thanh đạm nhưng đầy ý nghĩa và màu sắc với mình.

Mình sẽ nói về một ngày điển hình được lặp đi lặp lại tuần này qua tuần khác, tháng này qua tháng khác của mình như sau:

- Buổi sáng:

5h mình sẽ dậy đi bộ tà tà ra biển đón Mặt Trời lên. Tấm hình trên là một tấm hình đại diện cho mỗi ngày ngắm Mặt Trời của mình. Mình sẽ luôn đến cùng một chỗ, ngồi ngay một chỗ và cùng một giờ để đợi.

Sau khi ông Mặt Trời đã thật sự ló dạng, tia nắng bắt đầu hơi chói mắt một chút thì mình bắt đầu đi bộ trên cát tầm 2000 bước rồi mới đi bộ về nhà.

6h15 thì mình sẽ nấu nước rồi đi tắm, vệ sinh các thứ và ngồi massage gương mặt với em Rémi đáng yêu. Nói chung là từ ngày dùng em ấy thì gương mặt nọng của mình đã thay đổi một cách đáng kể nên đáng tiền lắm nha :x

7h là mình sẽ bắt đầu ngồi ăn sáng, sau đó nhâm nhi sữa chua trộn dâu và táo

Câu chuyện tiếp theo thì hoặc mình sẽ đi cửa hàng rau xanh để mua thêm nguyên liệu nếu tủ lạnh hết đồ chế biến, hoặc nếu còn thì mình sẽ ung dung xay sữa hạt rồi mix với trà Oolong thơm thơm làm trà sữa. Vừa làm việc, vừa nghe audiobook vừa uống trà sữa hạt hí hí

- Buổi trưa:

Thông thường mình cũng khá là lười, với cả ăn chay nên mình ăn rất là đơn giản và hơi "nhàm chán". Nhưng lâu lâu siêng năng hơn chút thì cũng bày đồ ra ướp rồi làm mấy món "đậm vị" và có "dầu mỡ" của Việt Nam để tìm lại chút cảm giác.

Tiếp theo thì lại ăn vặt xong nghỉ trưa =))) Cuộc đời chỉ có ăn và ngủ.

Xế xế một chút thì mình sẽ ngồi thiền :')

- Buổi chiều:

Mình sẽ dành thời gian hơn cho group của mình và tư vấn mấy bạn trên trang cá nhân. Thật ra đây cũng là một công việc mà mình rất là thích vì mình có thể giúp được mọi người. Nhưng miễn là đừng ai gây áp lực cho mình với deadline hay cả đòi hỏi vì mình sẽ hông có vui đâu :)) Mình có trách nhiệm nhưng mình không hứa hẹn sẽ làm hay hành xử theo mong đợi của ai, nếu mà như thế thì "đá đổ dẹp nghỉ" :p 

Dễ thương chứ hông dễ dãi hà~

Nếu không phải làm những việc trên thì mình sẽ ngồi chép Kinh <3

- Buổi tối:

Mình sẽ làm việc nhà: Giặt đồ, lau nhà, chà toilet, sắp xếp đồ đạc trong nhà lại với cả thường mình sẽ ngâm hạt cho ngày hôm sau làm sữa nếu cần, hoặc là ngâm hạt nấu chè ăn :))

Chuyên mục giải trí: Mình sẽ đọc sách hoặc học ngoại ngữ Tiếng Pháp hoặc tiếng Hoa tùy vào hứng lúc đó. Với cả có hôm mình sẽ tập đàn :x

Cuối cùng là thời khóa hành trì cực kì quan trọng hông ngày nào bỏ qua được ấy xong rồi nói chuyện với chồng và đi ngủ.

***

Mỗi ngày đều lặp đi lặp lại như vậy, lâu lâu cũng có thay đổi chút chút nhưng hầu như mọi thứ cũng không có quá khác biệt. Thật ra đây là cuộc sống mà mình rất là yêu thích vì nó bình yên và lành mạnh.

Khi có ai đó hỏi mình ra sao thì mình hay bảo mình vẫn bình thường. Mà mình chỉ mong bình thường được như này hoài thôi, chẳng mong có gì bất thường cả đâu. Cuộc sống mà nhiều chuyện bất thường quá thì mình hổng có ham nữa đâu.

Đối với nhiều người, việc ở nhà cả ngày rất là kinh khủng nhưng đối với mình thì đó là thiên đường vì mình cũng không có nhu cầu nói chuyện nhiều với ai, làm biếng ra ngoài đường và lười phải thay đồ đi đâu lắm. Kết giao nhiều thì phiền não nhiều. Biết ít một chút lại lợi nhiều chút.

Chỉ có vài hôm mình lại về nhà ba má một lần để chơi với ba má là vui thôi hà~

Mình rất biết ơn vì mình sống trong một ngôi nhà gần biển, cách biển chắc chỉ có 400-500 bước đi bộ thôi nên sáng sớm là đã được ngắm bình minh từ lúc Mặt Trời còn non nên mắt không bị quá cố mà ngược lại còn nhìn được lâu hơn. Còn có cát để mình lon ton đi chân đất mỗi ngày. 

Mình rất biết ơn vì dù đang dịch sáng sớm chưa có nhiều người mình vẫn được ra biển hít thở không khí trong lành, vẫn vận động và giữ sức khỏe được nên cũng chẳng có vấn đề gì nhiều.

Mình rất biết ơn vì những gì mình đang có, những người bạn ít ỏi mà mình vẫn đang chơi và học hỏi được nhiều từ họ. 

Mình rất biết ơn anh chồng tiên sinh đã tạo điều kiện cho mình để mình tu tập thuận lợi cũng như luôn động viên và là nguồn động lực tinh thần rất lớn cho mình.

Mình chỉ mong được sống đời "nhạt nhẽo" như này mãi mãi thôi cùng với anh chồng number one~

***

Chẳng biết bao giờ dịch bệnh mới qua để mọi người có thể phục hồi lại và hạnh phúc như xưa. Nghĩ đến mọi người mình thấy thương quá, nhưng cũng cố hông để những điều này khiến mình phiền não nhiều vì bản thân mình phải tích cực, phải có năng lượng tốt thì mới đem đến được năng lượng tích cực cho mọi người được. Đúng hông nè xD

Yêu

xoxo

Hal~

Best friend's due date


Yesterday I had a phone call with my best friend in Canada. Honestly I called her to see her new-born twins but they seemed to be sleeping already. That’s why we had more time to talk to each other about many nice things.

Oh wow it has been one month already since her due date. She shared with me about her feelings and experience on the date in details because I’m the one with whom she can spend time on discussing about Buddhism.

I find it very interesting each time we talk about this subject. At least it can have my all concentration whenever I can have chances to learn about Buddhism. So now I just wanna keep her lesson in this post to re-read in the future.

Giving birth is a very long and painful process. She had to leave her stomach empty for more than twelve hours while waiting for the right moment. The contractions were extremely painful, she could help but crying her heart out but not because of the pain but because of the vision of hell. She could hardly understand why the image of hell in Ksitigarbha Bodhisattva Sutra suddenly came to her mind so vividly and clearly that made her have a vow for herself for the moment. She cried because of feeling bad for all the ghosts suffering in hell and also because of her fear for all the sins that she had made. 

Sometimes, you have to go through pains to comprehend what you learned from books more deeply. We both agreed that it is blessing to know about Buddhism in this life, understand more about the meaning of life and death, about karma and how to get out of the cycle of reincarnation. 

In the beginning, I didn’t wish to give birth or have babies or anything that potentially become my attachment in this life for I was scared that my will was not strong enough to let go, they would block my way of going after death. But my friend told me that what if all the lessons of having a baby would give me more reasons and motivation to leave this world easily since the good and bad experiences could make me feel less emotional about this life.

To be perfectly honest, I am not fond of having a baby and thankfully my hubby feels the same. But if we have to carry one, so we have no choice. Don’t think that I’m selfish or something. I’m not interested in feeding a baby because I am not responsible and mature enough to take care of someone well. Moreover, somehow I just want to spend more time on practicing and chanting, keeping my energy for Buddhism and social activities if possible. I cannot find myself as a good mother either. Whatever!

However, I guess my hubby and I will change our decision in the future for some special reasons. Who knows. For now, I just feel tense and stressed to see all of my peers showing their babies on social media, expressing how much happy and blessed to have babies and the husbands suddenly became invisible to their subjects lolz~ Babies are their whole world :))

Of course I respected this but please don't have wish me to have a baby soon or something like this. It's so weird. What they want is not what others want :)) I just wanna escape and stay alone all the time. Huhu

Love,

Hal


jeudi, mai 27, 2021

Death and Life


Dear diary,

Last night I had a heart-to-heart conversation with my sister Sarah who is settling down in Canada now with her husband and baby Annie. It had been a while since the moving, we did not really have time to talk and confide in each other like all the old days talking on phone at night for hours until we fell into sleep. 

Actually we wanted to make an appointment for me to talk to baby Annie :’) However, out of sudden, she got a message from her mom in Vietnam about her father’s end-stage cancer, maybe around one or two months to count. He could no longer speak or move at the present, everything must depend on her mother.

If this situation happened a few years ago, I must have wept together with her and become extremely emotional to share with her agony at the moment. Somehow when I heard the news, I could not find any way to pour comfort into heart but keep silence only. 

I wanted to pray for her father when I practice Buddhism on the following day at home but she rejected since her family is Christian, they only believe in God. 

Somehow I started to wonder if Christians do believe that when they pass away, God would come and bring them to God’s kingdom for the enjoyment of heaven, what’s the point of feeling grief when your loved ones are going back to their real home? 

Please don’t say that I’m heartless or emotionless. I do have heart and emotions. I also feel bad for seeing my sister like this, but perhaps the way of seeing life to me right now has tremendously changed through the lens of Buddha. 

Life is impermanent. Happiness always comes with Sorrows. Buddha taught me the truth of life and the true nature of human-beings. Sometimes we are sad because the fear of separation, of being left alone, of all the memories between us and the patients, off all the good things that we want to hold on to BUT we never really consider about them - the patients’ true happiness. 

The more they live, the more painful they are suffering every single day. We can’t even wholeheartedly rejoice to know that they are going to a better place than this life :) What we think only about us, we only want them to be here in pain to let us feel safe and at ease when someone is still around. Should I call this is selfish?

To be honest, when it comes to my own situation, I doubt if I’d be able to talk like this? But there is one thing for you, I will strive to not let my parents be anywhere else but Heaven or more fortunately the Pure Land of Amitabha Buddha. This is more important than my feelings, emotions or all the reasons to keep them alive in pain.

Death is a certain thing. Nobody can deny it. Even if you use so many ways to keep someone alive, he/she must leave sooner or later. And if surviving every single to count down the time left, seeing people around mourning, is it really good to keep wasting your life here? Sometimes death is better than to live a meaningless life, innit?!

This is not the first time I’d heard about death. Death to me is something not so scared anymore. What matters to me now is how to life a meaningful life so that when I die, I have nothing to regret and must be sure exactly where to go after life. 

Thankfully my honored Buddha’s teachings saved me life and gave me the courage to walk on the path with all confidence and belief. I’m grateful for being a Buddhist and becoming His student, although this student is not nice all the time :)

Send all the best wishes to ss Sarah’s father. If only she could fly back to Vietnam to see her father for the last time during this pandemic :) C’est la vie! But I do believe this shall too pass for sure.

*praying*

Hal

samedi, mai 22, 2021

[Baby Remi – 22.05]



Hôm nay mình đã nhận được em massage mặt Refa Cara Ray sau hơn 2 tuần chờ đợi mòn mỏi. Như một "truyền thống" luôn đặt tên cho đồ vật mới, mình quyết định đặt tên cho em là Remi để sau này chúng mình có thể gắn bó với nhau lâu dài và yêu nhau hơn hihi

Lương tháng này là một thời gian làm việc tích góp từ cuối năm ngoái đến giờ mới rút ra được nên mình chi tiêu hơi nhiều thứ một chút - mà đến khi ôm em Remi này và 2 cái điện thoại mới cho ba mình và cho mình thì chính thức hết tiền rồi :)) Nhưng mà mình vẫn cảm thấy rất hài lòng.

Tính ra thì em Remi đến với mình là một tia sáng giúp mình thấy phấn chấn tinh thần hơn rất là nhiều. Mấy nay mình cũng nhiều tâm sự, buồn nhiều về mấy bạn mà mình "nghĩ là" cũng đã rất tốt với mình trong những ngày đầu mới lập nhóm. 

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì chắc là do mình lại mắc vào những bệnh cũ. Mình trông đợi vào mấy bạn nhiều quá, mình nghĩ mấy bạn sẽ trách nhiệm như mình, mình nghĩ mấy bạn sẽ yêu nhóm và cố gắng vì mục đích "mình nghĩ là cũng tốt đẹp" như mình, rồi mình cũng nghĩ là mình quý và hết lòng mấy bạn vậy thì mấy bạn cũng sẽ quý và ít nhất là tôn trọng mình như mình nghĩ.

Khi chơi với ai mình cũng đặt nhiều tình cảm và chân tình vào nhiều vậy, nhưng cái sai của mình là mình luôn mong đợi sẽ nhận lại một thứ tình cảm cân bằng. Trách sao được vì mình có lai Thiên Bình mà - mình luôn thích cân bằng. 

Thiệt sự là mình rất buồn. Nếu như ngày xưa là mình sẽ khóc một trận rồi hông thèm nói chuyện nữa đâu. Nhưng bây giờ thì mình lại nghĩ khác, mình chỉ cảm thấy là hông hợp thì hông nói chuyện nhiều nữa thôi, tất cả là do mình trông đợi cái định nghĩa "bạn bè" lúc nào nó cũng phải đầy đủ quá như vậy nên mình mới buồn.

Cách mình đối diện với chuyện thay đổi của con người nó cũng bình thản hơn, buồn thì có buồn nhưng không vì điều đó mà khiến mình mong muốn thay đổi mọi người hay cần điều gì ngược lại từ họ. Mình chỉ chọn thay đổi mình thôi.

Ngồi nghĩ cũng buồn cười. Chắc có lẽ chỉ có những đồ vật thân thương mà mình đặt tên lại "chơi" với mình lâu bền hơn cả con người. Mấy bạn ấy chơi với mình toàn tính bằng năm trở lên không à. Chỉ khi mấy bạn ấy "ốm" hoặc "mất" thì mới phải chia tay nhau thôi chứ vẫn hợp tác vui vẻ.

Mình cũng thèm kím ai đó tâm sự lắm nhưng mà thiết nghĩ rồi cũng chẳng ai hiểu được mình mà lại đưa cho người nghe những năng lượng tiêu cực nên thôi. Cơ mà hôm nay có baby Remi thì Hallie lại trở nên halicious rồi này :x

Quá vui luôn! Để tối nay đắp mặt nạ, massage bằng em Remi và đợi điều kì diệu sau vài tháng xem gương mặt có "xinh đẹp" hơn như lời đồn hông =))

À chắc là mình sẽ offline vài ngày để tịnh tâm hành trì cùng đạo tràng và dành thời gian chơi đàn, đọc sách và viết blog. Bây giờ đếm ngày biến mất khỏi mạng xã hội thôi :') Mong đợi quá :'D

Love

Hal

vendredi, mai 21, 2021

Complain a bit 21.05


I wonder how I wonder why?

Huhu I wanna complain a bit for…fun =))

*My house was out of water for three days. Yes three days. I repeat. THREE DAYS during this scorching hot weather.

*My salary is running out every soon due to one phone for me, another one for my dad last night and Refa Caxa (I love itttt!!!!!) on sales at the present and…The laptop scared my hell out one day before when it didn’t work at all. I doubted it was mad at me because I bought a new phone, not a new lappie. Baby, please forgive this mom! I could afford anymore and I know you love me too…Stay with my longer

*I prepared a lot of food to make vegetarian noodle bowl with Sevily (what kind of name is this?? =.=) but “Oh yeah” this plan has been delayed for seven times due to so many incidents that I started to doubt if it was like a challenge to make the plan come true. I’m indeed worried about all the food in the fridge.

*Oh well, it was supposed to be back to normal today. Finally I could spend one day at home and enjoy my beloved home-time but the internet in my building was suddenly cut off.

I was speechless to describe my feelings at the moment since it happened a few times whenever we had the plan to call and got ready for it. I guess I should forget about this “online date” before another challenge may come again.

After opening this group, I have a few sweet and lovely friends who makes my life alone here without hubby become less meaningless and lonely. Don’t get me wrong! I’m not such a kind of girl who would like to be surrounded by someone all the time. Sometimes I just wanna throw everything behind and stay calm in my own comfort zone to practice nianfo or write “Pureland” sutra :’)

If there is one word I can describe my life right now, it shall be “content” :’D

I’m grateful for everything life brings to me even something nice and something not nice. Above all, the most important thing is my improved inner self thanks to Buddhism and His teachings that inspired and encouraged me a lot on this path.

Update a bit. Complain a bit. But fun lah~

Hal


mardi, mai 11, 2021

Old friendships


Out of sudden, I met a so-called close friend from the past as I came to my parents’ house. She has been always my neighbor but our friendship is no more. I felt a little bit sad but had no regrets about losing this friend.

She used to be a good friend to me since we were 8 years old. Our friendship was supposed to be extremely good until our entrance examination to our chosen high school in the city 😊 There was a matter of time we did not talk to each other anymore because she felt bad at her failure while this best friend passed to the high school she had applied (but actually failed from the high school for gifted).

A long time ago, we came back at good friends and the more we were together, the more I realized that we could only become good friends as long as inferior to her. She would always become a hero, do as a good friend to me, take care of me and be nice to me or even protect me. Then if it was this way, I always learnt how to be dumb, poor and low quality in front of her.

Time flies so fast. Now I got married. She never wanted to become my friend anymore. Maybe I was selfish or I played dumb for so long that made things become annoying to her. I’m not so sure about it. 

Sometimes people have a tendency to become an angel to interior ones because they love the feeling of being a giver, a hero but when it comes to those who are superior to them in another way, the anger and jealousy would destroy their kindness :)

I guess, I tried to put myself into many shoes to befriend with others already. 

I lost another friendship for I chose to leave. When I was poor, foolish and not so clever, the girl thought I did not deserve to be her friend until I got married to a good man with a high position in society. *Boom* I was honourly invited to the world of upper class and so sorry, I rejected.😊

I used to be a kind of person who would spend hours to cry over broken friendships :’) Just wanted to be recognized as a good friend and let my friends shine as they pleased. But now the definition of “friendship” to me seems quite different.

I only want to become who I am and those who are still here for me will be friends. 

Someone says: “The more we grow up, the lonelier we are.” Sounds sad, doesn’t it?! However, in my own opinion, I’d rather be alone and spend time with a few quality friends than try to add in as many as possible into my network. My time is limited and I don’t want to waste it. 

And sorry, I don’t feel lonely at all!

By the way, I just bought a new phone since the 6th of May. Forgot to update you – Samsung Galaxy S21+ :’) Lucky me! 

I still miss this blog lah~ I will come back to you soon xD

Love,

Hal

samedi, mars 27, 2021

Đi chơi một mình

Nhật ký yêu dấu,

Tính ra cũng lâu rồi mình không còn viết trên blog này nữa. Thời gian mình dành để viết trên page và làm việc trong group của mình quá nhiều, chưa kể còn tư vấn và dành thời gian cho những người bạn tốt mình quen biết trên mạng đã chiếm hầu hết quỹ thời gian trong tuần của mình rồi.

Ban đầu mình cảm thấy vui, ý nghĩa và thấy cuộc sống mình thật đáng yêu khi có thể đóng góp và giúp được nhiều cho cộng đồng đến vậy. Tuy nhiên dần dà mình cảm thấy mình đuối sức và áp lực, hết năng lượng vì mình không còn thời gian cho bản thân nữa.

Mình không còn thời gian viết nhật ký bằng tiếng anh, không còn thời gian xem phim, đọc sách, niệm Phật, học tiếng Anh, tiếng Trung nữa. Mình dần nhận ra mình đang dần đánh mất bản thân của mình và luôn bị chi phối quá nhiều bởi những câu chuyện mà mình tư vấn, bởi những câu chuyện drama xoay quanh một người mà mình nghĩa cũng chẳng liên quan gì đến đời mình,...

Thế nên mình quyết định off hơn 2 tuần retreat để tập trung thời gian cho bản thân, cho việc tu tập và cũng như là để nạp lại năng lượng cho mình bằng một chuyến đi Đà Lạt một mình.

Đây không phải lần đầu tiên mình đi một mình, nhưng đợt trước mình đi là gặp luôn chồng mình nên chắc cũng không tính là một mình cho lắm. Lần này thì được gọi chính thức là một mình luôn.

Mình đã gặp được những người dân địa phương tử tế, lắng nghe những câu chuyện họ kể, đi lang thang gặp được bao nhiêu điều thú vị và sau chuyến đi này mình nghĩ mình đã thay đổi bản thân được ít nhiều, phát hiện ra được nhiều điều ý nghĩa lắm.

Mình cảm ơn cuộc sống đáng yêu đã dành cho mình quá nhiều sự ưu đãi và nhiều trải nghiệm lý thú trong chuyến đi 5 ngày 4 đêm này.

Mãi yêu

xoxo

Hal