lundi, septembre 30, 2013

Ngày thứ hai kì quái :p

(pix: sáng nay mặc nguyên đôi tất rực rỡ này đi học =] )

Để tinh thần thoải mái, sáng sớm dậy đã quyết định mặc một đôi tất xinh đẹp nhất quả đất đi học và lên trường quăng giầy ngọ nguậy mấy ngón chân đi khoe khắp lớp =] 

Chẳng biết gì, nhưng kiểu như thấy màu sắc sặc sỡ làm tinh thần mình cũng rực rỡ tưng bừng luôn. Trưa về được một bạn trai hổng quen cho bánh, mới đầu lắc đầu hông nhận nhưng mà tới lúc thấy cái bánh kiểu Choco Pie nên là nhận liền cười tít mắt hỏi luôn "Bạn ơi, còn hông? Cho cái nữa" :))

Có lẽ hôm nay mình hơi bất bình thường. Vui vẻ, cười nói và hạnh phúc quá đáng nên buổi chiều trời phạt. Sáng sớm ai kêu xí xọn mang tất 7 màu đi khoe tùm lum chi cho chiều đôi giày búp bê của mình bị tét mỏ :( 

Lê đôi giày không nổi cuối cùng quyết định làm chuyện phi thường đó là tay xách giày và đi luôn chân đất =] Lết từ nơi này sang nơi khác trong cái trường to đùng, rồi lết luôn sang cả lớp học nhảy, lết đi mua sữa rồi lết về nhà. Bàn dân thiên hạ nhìn cứ như thú dữ nhưng mặt cứ thế mà cười tươi như bông :')

Tóm lại là hôm nay bất bình thường, nhưng vui. Hôm nay có bạn khen ba lô con gấu của mình thật là đáng yêu :3 

Mọi chuyện cứ như này cũng được. Lại trở lại là Hallie lạc quan yêu đời ngày nào :p

...

Em nhớ anh ngày xưa  mỗi lần mà có chuyện gì vớ vẩn hay ho em đều kể hết cho anh nghe, ngay cả việc em vừa mua được một đôi tất super cute như này. Anh đều thấy điều đó ở em thật dễ thương, anh có thể bỏ hàng giờ ra nghe em ngồi nói như một cái máy. Từ kể chuyện, tới khoe đồ, tới nói chuyện tào lao vấn đề là vì em muốn nói chuyện với anh.

Bây giờ anh hông như vậy nữa. Những chuyện em nói chỉ khiến anh tốn mất mấy phút quý báu của cuộc đời anh. Anh chẳng thèm nói chuyện với em nữa :-<

Anh thay đổi rồi. Nhưng em vẫn cứ như vậy. Vẫn trẻ con, nhí nhố và thương anh nhiều nhất :3 Anh cứ như một người khác. Xong rồi em cảm thấy em không muốn ở bên anh nữa.

Em như vậy dưng mọi người vẫn thương yêu em, vẫn vì em mà cười, vẫn vì em mà vui vẻ và thoải mái. Chỉ có anh...có anh là thấy em thật phiền phức và bực mình.

Hôm nay sinh nhật anh. Anh vui hông?!

Em vui. Vì em cần vui cho sinh nhật của anh!

*tung bông tung hoa*

Yêu,

Hal

Farewell, my September guy!


mạnh mẽ lên nào cô bé...

chỉ là một lời chúc. cuối cùng cũng đã nói được trọn vẹn sáu chữ "chúc anh sinh nhật vui vẻ".

cũng đoán trước sẽ là như vậy

thì có gì để ngỡ ngàng đâu

có đau lòng thì phải lãnh thôi

mà mình làm gì sợ đau lòng? chuyện mình đau lòng hết lần này tới lần khác cũng đâu có gì mới mẻ đâu! bản thân đã từng chịu đựng được nhiều hơn cả gấp mấy lần như này, bây giờ một xíu xiu như này...

xem như lần cuối cùng phải rơi nước mắt đi.

xem như lần cuối cùng bị đau đớn như này đi.

xem như lần cuối cùng ...

mình còn biết thế nào là đau :)

thôi, sinh nhật thật hạnh phúc anh nhé!

đã chúc trọn câu. đã giữ được lời hứa. đã thanh thản.

bình yên...

khóc nốt lần cuối.

hứa :p

~~~

00:58

ngu ngốc nhất là đang buồn mà nghe nhạc Avril :))

dự là đêm nay tới sáng đi...may mà sáng mai được đi học muộn :D

ngoan ngoan~

samedi, septembre 28, 2013

Lại nghĩ tới anh!


                                 

Tự nhiên hôm nay bạn mình bảo hôm qua thấy anh ở dưới khu làng đại học quốc gia, hông biết sao mà cảm thấy buồn kiểu gì đâu. Nó là định text bảo mình lúc đó, nhưng sực nhớ ra là chả phải gì nữa nên text làm gì.

Bữa giờ cứ tưởng quên béng đi rồi, nhưng tự nhiên lại như này...hóa ra chưa bao giờ hết nghĩ về cả.

Sao mà chỉ có hai đứa bạn của mình gặp anh rồi thì rồi cũng cả hai đứa đều thấy, còn mình thì chả thấy nữa =)

Như hôm ở cafe Du Miên, nhỏ bạn thứ hai của mình lại thấy anh ở một cái bàn kế bên. Mình ứ biết kế bên là bàn nào vì nguyên buổi hôm đó mình chẳng biết, mà bạn mình cũng chẳng nói. Đợi về nhà xong xuôi rồi mới kể là lúc nãy ở quán thấy gấu mặp của mày :))

Hôm nay cũng vậy. Xong chuyện rồi bạn mình mới nói. 

Mà giờ nói thì cũng để làm gì đâu. Cũng chẳng còn liên quan gì mình nữa. Thôi, biết sao giờ :p

Mình thật sự sợ, sợ khi ai đó vô tình nhắc tới anh, sợ xem một bộ phim hay đọc một quyển truyện khiến mình nhớ tới anh. Vì như vậy mình lại không kiềm lòng nổi.

Như bữa giờ thì tươi tỉnh rồi, tưởng đâu đã hết. Hóa ra chẳng bao giờ dứt được...như suốt mấy năm qua chăng?

Đến bao giờ khi nghe về anh, mình mới có thể thấy thanh thản được đây?!

Yêu sâu đậm một người là cái sự yêu ngu không hề nhẹ. Bản chất của Thần Nông mà, chịu khổ thôi :p

Một ngày mưa...

Ghét,

Hal

mercredi, septembre 25, 2013

Recovery plan


I fortunately found my heart and mind getting recovered a bit more each day after the physical and mental sick :') Time is so miracle as it may heal any pain even if it just left me an endless deep scar in my heart.

Instead of drowning myself in the depth of agony and remorse, I attempted to get bound up in a ton of activities in order to distract myself from missing him. 

Just begin to join a zumba & belly dance class daily. While dancing along with the sound of music, I'm fond of freeing myself and moving as strongly and quickly as possible for burning my calories and fat :') Not only does it recuperate my health, but also my spirit is getting higher than ever :p

I spend more time on studying, helping maman cook and household, skyping with my close friends and becoming addicted to a Chinese drama named "Lan Ling Wang" in recent time. 

The more I'm busy, the less I free my thoughts to fly towards his place except the dark of night :) I dream about him and miss him so fucking much =] Nothing has enough power to rescue me from this truth. I cry then get painful, though it's gonna be better, eh?!

A lesson from the Chinese drama I have been following - Loving someone is just like a gamble and what you have to pay is your love. Whether it is worth or not, eventually you always have to suffer pains during this game.

*sigh*

PS: I've successfully fixed the mechanical pencil that he offered me :p the second thing he left after the book =] What I received from him after more than four years is just a mechanical pencil and a book; though I do treasure them :) He's weird, so damn weird lolz~ Anw, I love him! Even though we shan't ever see each other again, I can't repudiate it, either.



Love this song from the drama so!!! Its lyric sounds like my current situation, neh!


 
Destiny - "Lan Ling Wang" ost

If the eyes were covered, then can the pain go away as well?
Can you take the mask off, and still be cruel?
If I hadn’t met you, then I wouldn’t have believed
That in life there is the will, the will to keep on loving

Love can let us know each other and our wishes, since we are each others’ lives
And confirm that heaven has a destiny for each of us
Love can allow us to know each others hearts, and touch each others soul
But it can’t not fight against our fate written in the falling stars

I belong to you, to your destiny
I no longer belong to my destiny
I don’t want a life (without you) I don’t want to wake up
I want to hold on to you silently in my dreams

Love has written my history
It can not predict my destiny
The life you’ve given me, in the next life, my life will still be yours

(Cello and drums)

If I can follow you always like a shadow
I would never want to walk alone
If I can become an ant (by you)
I would willingly become that nothing

My life is fated to be yours
It is clear that I can not let you go
Life is a riddle
Because of you it has meaning

Since the beginning, my everything has been for you.
My heart has always be loyal to you
I can not be without you
Even if everything changes, even if I can’t save myself

No matter if it is doomed, no matter how many years pass
I belong to you, to your destiny
I no longer control my own destiny
I don’t want a life (without you), I don’t want to wake up
I want to hold on to you silently in my dreams

Love has written my history
It can not predict my destiny
The life you’ve given me, in the next life, my life will still be yours

(Vocals)

I belong to you, to your destiny
I no longer control my own destiny
I don’t want a life (without you), I can not leave you
Even in a storm I can move with peace in my heart

Love has written my history
It can not predict my destiny
The life you’ve given me, will belong to heaven and earth, and to you
Belong to you

:(

samedi, septembre 21, 2013

7 điều con gái nên học


1/ Học cách chịu đựng cô đơn khi không ai che chở cho bạn.

2/ Học cách luôn vui vẻ cho dù khổ sở cũng phải mỉm cười mà vượt qua.

3/ Học cách dứt khoát. Lúc nên buông thì buông. Lúc nên ở lại thì ở lại.

4/ Học cách quý trọng bạn bè xung quanh.

5/ Học cách quên đi quá khứ và không sống vì nó.

6/ Học cách trưởng thành chính chắn và làm việc không theo cảm tính nữa.

7/ Học cách kiên cường. Một mình vẫn sống thật tốt. Vui cười cho mình xem. Khóc cho mình nghe.

lundi, septembre 16, 2013

Dad's advice


" Một người đàn ông nếu đã không tôn trọng người phụ nữ mình yêu thương, thì dù tình yêu có lớn đến đâu cũng sẽ không thể nào đem đến cho người phụ nữ đó được hạnh phúc trọn vẹn.

Một người đàn ông nếu đã thật lòng yêu thương mình thì sẽ yêu luôn cả tính tốt và cả tính xấu của mình. Bản thân có không tốt, thì cần thay đổi. Nhưng chỉ nên thay đổi để hoàn thiện mình chứ không nên vì một ai mà thay đổi. Hai người yêu nhau vốn dĩ sẽ là chấp nhận và chịu đựng được đối phương, sẽ yêu luôn cả những điểm không tốt của đối phương mà cố gắng hòa hợp được. Trên đời này 10 chuyện thì hết 9 chuyện không hợp, chẳng lẽ cả đời cứ đi tìm một người 100% hòa hợp được với mình hay sao?

Sau này nên tìm một người đàn ông tốt, yêu thương mình, có thể tôn trọng và chấp nhận được cả tính tốt tính xấu của mình. Một người mà mình cũng có thể chấp nhận được con người đó về tất cả mọi thứ. Như vậy thì mới có thể sống với nhau đời đời kiếp kiếp được.

Tình cảm phải luôn được vun đắp từ hai phía, nếu chỉ có một bên nỗ lực thì không sớm hay muộn cuộc tình đó cũng sẽ tàn. Đừng cố giữ lấy một người không yêu thương và tôn trọng mình, nếu đã tàn nhẫn làm đau mình được một lần thì đừng trông mong gì tương lai người đó có thể vì mình mà thay đổi. Giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, lấy nhau về có mà bưng mặt khóc cả đời.

Sống thì phải biết mạnh mẽ lên. Té xuống thì cứ khóc, khóc cho xong rồi thì lại đứng lên mà đi tiếp. Đời còn rất dài, bản thân mình không biết quý trọng và yêu thương mình thì đừng mong ai sẽ làm điều đó hộ mình. "

... 

~~~

Papa mình thánh dễ sợ, mấy hôm rồi khóc làm gì để ai trong nhà biết. Nhưng hình như linh tính bản năng của một người cha mách bảo với lại thấy kiểu cười nhiều nói ít của mình, ăn uống cũng bỏ bữa luôn =] Nên đoán ra được có chiện gì rồi :3

Mình mà ít nói thì đúng là có chuyện thật!

Nhưng biết sao bây giờ?! Mình thích vùi đầu vào gấu mặp rồi ngủ luôn, chả bao giờ tỉnh dậy nữa. Lúc ngủ thì sẽ hông bị nhớ, hông có nghĩ gì hết. Cơ mà cứ mỗi lần thức dậy, việc đầu tiên là nhớ, thấy trống rỗng, thiếu thiếu...rồi lại đau và muốn khóc nhè hê hê ~

Tổn thương sâu như vậy...thuốc gì chữa cho lành giờ?!

:D

dimanche, septembre 15, 2013

Rang' len


Hic sang nay ngu day, nhin mat minh trong guong ma phat hoang luon. Mat mui kieu gi sung hup cu nhu panda ih' :3

Toi qua buon, khoc roi dau nhieu xong roi Sarah call ngoi nghe minh khoc. Khuyen giai, nghe minh noi chuyen roi xong dau day minh bao buon ngu moi chiu tat may. Thuong minh ghe luon!

Bao di ngu som, nhung xong roi mot minh lai nam khoc...lai nin...lai khoc...cu dau vay do'. Roi nam lan qua lan lai, ngu duoc roi lai giat minh tinh giac, nho kinh khung :D

Biet lam sao duoc. Tinh yeu danh cho nhau khong du thi biet lam nhu the nao day. Yeu nguoi ta nhieu hon thi mai mai chi la ke thua cuoc thoi.

Minh cung biet, day la ket thuc roi. Sau nay se khong con the nao ben nhau duoc nua, nhung biet lam sao day?

Phai co gang len, doan duong phia truoc con rat dai. Du` the nao thi cung phai vung long tin ma` di, biet chua :) Hom nay co ve it noi hon binh thuong, nhung co dieu` van~ cuoi` nhieu qua :)) Dau thi` sao, co' ai hieu?! :p

May` lam` duoc ma`, Hallie!

PS: Toi Vietkey cung hong?, no cung gheo minh` luon ma` =))

samedi, septembre 14, 2013

Dear my little heart...


Dear my little heart!

Please don't cry...

Please don't get ache...

Please don't torture me...

Please don't destroy me...

Why do each time I begin to love someone, I always have to suffer such a huge agony like this?

What did I do? I never cheat in love, never mean to hurt the person I love, never do something bad to him; though love has to come to an end.

The first love left me to take off to England.

The second love left me to fly to heaven.

And this love has hurt me for years, haunting me day by day...but I hardly get him off my mind. He is the one whom I'm craving to spend the rest of my life with, though it's also over.

My biggest wish at the moment is that I don't have to love deeply truly and madly anyone else because it is tiring and frustrating enough for me to drag myself down to the bottom of hell because of love.

Love. If there is really someone out there for me, he won't be able to hold my hand till the end of my life. :)

I stopped crying.

I stopped hoping.

and I stopped loving people.

Carrot, Egg or Coffee Bean? Maybe I'm turning into Egg :p Get solid and be strong!

My little heart, be nice and rest in peace ^^~ I won't let anyone else leave on you such deep scars like these, promise...

I love myself...

only myself from now on!

Confession of a broken heart


It hurt me so badly as I decided to leave him...Yup, we're over!

The distance came between us like a knife that cut me through. I'm not afraid of the distance of geography but the gap between our hearts. 

In recent times, I've recognized that we are not that much compatible anymore. The more I try to match him, the less he understands me.

Because of missing him, I always wish to talk to him as much as possible which causes me to bother his business all the time. He's annoyed and (unintentionally?) speaks some cruel things to me regardless of my sensation and agony that I may bear.

To me, he plays a major part in my life that even though I've told myself countless times "He hurts you. He doesn't love you. He is the reason for this painful heart. He doesn't deserve your love."; in the end I still fail to give up on him.

But this time, I determined to carry on my decision no matter what. Honestly, I'd rather hurt myself than let him feel tired and pissed off because of me all the time like that. 

Our memories, the love that we shared is real and forever stays in my heart. After those years, my love for him remains here solidly and it will last for the rest of my life. Though I'd better leave :)

Willian, have you ever really loved me? If you do, why do you constantly tear me down like this?

I love you. I always do. But it's over my limit, I can't keep holding on!

Am I wrong? Why does my heart get so fucking painful like this?

...

Goodbye, anh.

lundi, septembre 09, 2013

Coming and leaving


It's like when I start to adore or get familiar with people, they always seem to leave me sooner or later by their ways. Either the death or the abandonment. Never had before in my life, I feel so insecure and frightened like this time.

First comes my buddy's death

Second comes soeur's abandonment without a word

:)

I must learn to get used to this lyric "People come, people go. Some grow old and some grow cold..."; yet somehow deep down in my heart, I'm truly craving for something eternal existing on the Earth even if there is only one thing...

To make it worse, I'm afraid of loving someone by all my heart because it will hurt me so badly that I'm unable to bounce back after the pains like these.

Soeur Nhu - the greastest nun that I completely respected and cherished during the time I learnt piano and a pocket of valuable lessons from. 

However, the way she silently left in order to carry on her mission at another church really made me upset and cry for not yet telling her my farewell.

I bet she didn't want to see the vision of farewell and touching moment before leaving. What a nun's life! 

Wherever she goes, I wish her the best wishes, appreciating what she's done for me after months, eps piano :)

I'm not sure who would come out of my life next, but I've already learnt how to accept and be brave to face it by all means. Although it hurts, c'est la vie!

From now on, I shall dream of neither endless love nor undying friendship. The thought "once it's mine, it's there forever." is just in fairy tale. If you can't learn how to treasure and fight for what's yours, they'd belong to someone else's or leave you soon.

Don't cry, babe x)

Hal

samedi, septembre 07, 2013

September 07, '13


Hôm nay trời mưa...

Có vẻ như mọi chuyện đối với mình vẫn chưa thật sự tốt lên chút nào. Mình vẫn buồn nhiều, vẫn nghĩ nhiều, vẫn cảm thấy ám ảnh và lo sợ nhiều thứ liên quan tới chuyện sống chết, con người, thời gian và tất cả mọi thứ.

Nghĩ nhiều quá đâm ra ít nói đi hắn. Mami cứ sợ mình bị gì do mình dạo này không còn nói chuyện nhiều cả ai nữa. Không rõ lắm, chỉ là muốn yên tĩnh một mình, muốn nấp vào một chỗ nào đấy chẳng ai biết, chẳng ai biết mình đang như nào.

Mọi thiết bị phương tiện thông tin liên lạc đều đã khóa hết rồi, có vẻ skype là mình còn onl lên nói chuyện với Epig cho đỡ phải phiền lòng nhiều. Một phần mình có set mặc định sign in nên thôi onl cái đó cũng được :)

Mình nhớ thằng bạn của mình. Nhớ những kỉ niệm hai đứa giỡn giỡn nhây nhây, nhớ những lần mình hành hạ đánh nó, bắt nó làm cái này đòi nó phải làm cái kia, nhiều khi lười đi lao động hay ngủ quên béng đi, cũng nhắn tin bắt nó bao che. Nó tốt lắm, con trai gì mà tính dễ thương lắm.

Nhưng sao nó lại mất?

Mình có vẻ vẫn chưa tin được...

Những lúc như thế này, anh lẽ ra nên biết là chỉ cần an ủi mình vài câu động viên cả mình thì mình sẽ thấy ổn lên nhiều lắm. Nhưng mà người đâu chả thấy, còn tệ hơn cả người dưng. Nhạt nhẽo!

Chả cần. Mình cũng không muốn đến cả tinh thần mình cũng phải dựa vào người khác. Mình có thể mạnh mẽ với bất cứ ai, có thể tỏ ra cứng rắn cho cả thế giới này thấy, kể cả với ba má mình. Nhưng mình thật sự không nghĩ đối với người mình yêu mình cũng phải trở nên can đảm như vậy.

Chẳng lẽ chưa bao giờ thật sự xem trọng mình hay sao? Tại sao biết sai nhưng vẫn không tài nào từ bỏ được? Tại sao mình ngu vậy?

Dạo này có vẻ mệt, ăn uống ngủ nghỉ cũng không tốt. Vẫn nghĩ, vẫn buồn, vẫn ám ảnh, vẫn nhớ, vẫn vẩn vơ nghĩ tới nhiều chuyện lắm.

Thôi ngủ sớm,

Iu nhà ngươi blog à!

:*

vendredi, septembre 06, 2013

Nếu yêu...


Nếu anh yêu em...

thì ngày hôm qua em bảo "em cần anh" như thế, em khóc nhiều như thế, em buồn về cái chết của bạn em như thế..anh đã không mặc kệ em.

thì dù anh bận rộn đến đâu anh cũng vẫn sẽ luôn có thời gian dành cho em

thì sẽ vu vơ hỏi xem em đang như thế nào

thì anh sẽ biết nghĩ hơn cho em

thì anh sẽ không làm em tổn thương

thì anh sẽ xem trọng em hơn

thì anh sẽ không bao giờ muốn làm em buồn

thì anh sẽ không làm em trở nên không còn cảm xúc như thế này

:)

Em không cần một cái danh phận. Em cũng không cần phải làm bạn gái anh và suốt ngày nói chuyện yêu đương tầm phào để cho anh tốn thời gian vào em. Em chỉ cần lúc em thật sự cần anh thì anh luôn vì em mà ở cạnh. Là em đòi hỏi quá sao?

Anh thay đổi rồi!

Em cũng không còn muốn gì nữa. Em không giữ nữa. 

...

Em yêu anh.

Nhưng từ giờ em sẽ không còn cần anh nữa.

Em không cần một người không cần em.

Và em cũng không tin anh nữa.

Em không tin cả đời này, ngoài anh ra em sẽ không thể yêu được ai khác :)

jeudi, septembre 05, 2013

Rest in peace, dear buddy!

It's such a lightning news as I heard my buddy had passed away already... At first I was shocked and felt so numb because I didn't know how to feel or what to think in my head at that moment. Honestly, it was too hard to believe it was true.

At the moment, I'm sobbing my heart out and feeling so ache anyhow. He was a very nice guy, treating people around him so fucking well, never detesting anyone. In other word, he seemed hardly pissed off for once.

Why?

Why do my beloved people always have to leave me in this way?

I miss people that I really love. I miss the way they left the Earth so suddenly so ruthlessly like this.

I don't know what I should do now...Just see it hurting me inside. Not much but a little by little each time I visulize that I would never ever be able to see his face again next time, talking to him and asking him to finish my undone things because I'm lazy :)

He was a good person. And good person must have been called back to Heaven sooner than anyone else. I trust this.

I decided to cut all the way to connect to people temporarily in order to ease my mind and relieve the heavy stone in my heart now. 

Such a long time...

...since I lost someone forever!

Rest in peace, my dear friend.

Peace,

Hal