Tự nhiên hôm nay bạn mình bảo hôm qua thấy anh ở dưới khu làng đại học quốc gia, hông biết sao mà cảm thấy buồn kiểu gì đâu. Nó là định text bảo mình lúc đó, nhưng sực nhớ ra là chả phải gì nữa nên text làm gì.
Bữa giờ cứ tưởng quên béng đi rồi, nhưng tự nhiên lại như này...hóa ra chưa bao giờ hết nghĩ về cả.
Sao mà chỉ có hai đứa bạn của mình gặp anh rồi thì rồi cũng cả hai đứa đều thấy, còn mình thì chả thấy nữa =)
Như hôm ở cafe Du Miên, nhỏ bạn thứ hai của mình lại thấy anh ở một cái bàn kế bên. Mình ứ biết kế bên là bàn nào vì nguyên buổi hôm đó mình chẳng biết, mà bạn mình cũng chẳng nói. Đợi về nhà xong xuôi rồi mới kể là lúc nãy ở quán thấy gấu mặp của mày :))
Hôm nay cũng vậy. Xong chuyện rồi bạn mình mới nói.
Mà giờ nói thì cũng để làm gì đâu. Cũng chẳng còn liên quan gì mình nữa. Thôi, biết sao giờ :p
Mình thật sự sợ, sợ khi ai đó vô tình nhắc tới anh, sợ xem một bộ phim hay đọc một quyển truyện khiến mình nhớ tới anh. Vì như vậy mình lại không kiềm lòng nổi.
Như bữa giờ thì tươi tỉnh rồi, tưởng đâu đã hết. Hóa ra chẳng bao giờ dứt được...như suốt mấy năm qua chăng?
Đến bao giờ khi nghe về anh, mình mới có thể thấy thanh thản được đây?!
Yêu sâu đậm một người là cái sự yêu ngu không hề nhẹ. Bản chất của Thần Nông mà, chịu khổ thôi :p
Một ngày mưa...
Ghét,
Hal

Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire