vendredi, octobre 31, 2014

Halloween '14: at home and writing script


I wish I could hang out tonight for Halloween at Jolly Leprechaun together with my close friends who just came back to hometown yesterday.

Unfortunately, I'm stuck here, right in my bed room, writing script for the play "Romeo and Juliet". It is always obvious my responsibility each time we must act and the main female character certainly belongs to me since I unnecessarily learn the script by heart, even manage to deal with troubles on the stage due to the fact that I am the writer :))

The most interesting part about writing scripts based on some stories or created by myself is that I'm able to master every character I made, like a God. I draw their destines and have the right to reform my role into one that I most favour ='p

Juliet, my role, for example, whose beauty appealed to Romeo and trapped him love at the first sight, was given much more compliment by him at the scene on balcony because it is pretty sure that I will be the one who takes those sugars from someone as Romeo. It's me, who compose and write all those lines, then my, definitely as Juliet's, beauty shall be highly praised =)) Sorry for this dreamer!!

Honestly, my mind right at the moment is shooting straight right to the sky. Not down-to-Earth. I need to keep this state of mind to complete the script for the peak of their love that centers at the last scene has not yet written :( I left it undone to blog for a while...it has stressed me out since the morning :(((

Some friends admired me as I was writing the script as if words were flowing out of my mind and they wondered how come I might think to write that fast. To the the truth, I became a dreamer at that time, engrossed in the illusive world that none of others to me really existed :| I'm quite good at creating and making up stories or re-writing a story (re-write to make scripts, not plagiarize them).

I was up to let them write their dialogues by themselves instead of letting me do for all, then waited until this morning to rehearse. Yet I eventually ended up writing the whole script as usual. Hence, the rehearsal must be postponed until tomorrow while waiting for my script. 

*sigh*

Yup, it's always me! Gotta be a superhero again =)) 

Gloomy Halloween :( Can't wait for my late b-day party on Sunday!!!

Have fun everyone,

xoxo

Hal

jeudi, octobre 30, 2014

abt our drama


The decision that I will be cast in the role of Juliet for our upcoming amateur drama "Romeo and Juliet" hit me like a thunderbolt. I was like "what the hell is going on? why did they cast me for the part?" and finally accepted the role because my English was fine enough to act.

The reason seemed undeniably reasonable so that I had no option but nodded. Honestly, I'm not fond of the drama heaps for its content is dreadfully tragic, slush and a little blind in love. What's more, Juliet was full of sentiments and unnecessary expressions as talking to Romeo, those are things that I hardly want to act =))) Her characteristics are far beyond mine in reality and more importantly, the guy played Romeo with me isn't someone I'm capable of saying "love" ha ha 

Imagine Hallie in a vintage long dress on the balcony, staring at the moon, dreamy eyes and whispering some slush statements -_- they give me goosebumps :(

No sooner did I head into my bedroom,  I sent Willian a text message to tell him that I was going to play the role without knowing what had really caused me to do thus. Perhaps it was because I wished Romeo would be him at that time, then just wanted to tell him something about the drama.

Argh...From ones to others, I must be busy all the time since the beginning of semester, not only schooling stuff but also my own works prepared for the vague future that is likely to occur soon. Hopefully.

How much I've been longing to Xmas! I set up a trip to Saigon with a few days to meet Willian although I will certainly skip some classes. Just wonder a bit if that will be the time to take exams and tests :( But I can't restrict my desire to see his face again because I've been missing him so so much. And okay, we're merely friends now :)) Whatever...as long as he's fine with it!

Bed time! Gotta wake up early to write script and rehearse later on for a day *sigh* I don't even have time to blog either :(((

Good night,

~ Hal

mercredi, octobre 29, 2014

The best birthday


It was a tremendously happy birthday although my party is postponed until the Sunday for our overly current hectic. 

The high light of today was that Willian wished me "happy birthday" on the phone. Don't consider me such a silly girl because my heart is dancing and beating so fast that I hardly believe that we just talked to each other a few minutes ago. This might be the truth - I'm still falling deeply for him no matter what...

Then, back to my b-day :') I've got lots of gifts from best and close friends whose places are very far away from me. The most touching part is that they always remember my b-day and send me gifts annually as if we have never been apart. We don't talk always, but our friendships are firm and stable that nothing, included long distance, matters to us.

Gosh, I meant to write something really serious and academic blah blah but I can't write anything right now. It's just...just like my heart is going to be exploded into pieces because I'm so so so happy :(((

Why do I still feel this way after the silent separation? haiz...What should I do? :(

Gotta go for Cyborg Girl right now :( Need to watch Ayase Haruka and take a deep breath, calm down!

Happy birthday to me :*

Love,

~ Hal

mardi, octobre 28, 2014

Đêm cuối của tuổi 21


Vì ngày mai rất là bận (lại bận) nên mình không có thời gian viết được một cái entry tử tế bằng Eng, mà tiếng Việt của mình thì biết rồi đấy...cùi bắp lắm :p

Hôm nay vừa đi cắt tóc cho xinh xắn.

Hôm nay có ăn uống chơi bời một tí.

Hôm nay được bao nhiêu là người hỏi han xem đã nhận được quà chưa, vì có gửi trước đấy rồi do sợ bị trễ mất...

Hôm nay nhiều người khiến mình cảm động, vì ở xa nhưng năm nào cũng gửi quà sinh nhật cho mình. Dù ở xa, công việc bận điên lên, một năm nói chuyện được chắc vài lần ít ỏi nhưng vẫn xem mình là quan trọng :)

Hôm nay ba má cưng mình lạ thường.

Hôm nay trời rất đẹp, rất xanh và có nắng

Hôm nay bỗng dưng thấy mình lớn hẳn...có lẽ là từ sau khi Will không còn ở cảnh mình nữa, không còn là nơi để mình dựa dẫm nhõng nhẽo nữa, không còn là nơi để mình có rắc rối là sẽ chạy đến than khóc nữa...Thấm thoát đã hơn 1 năm không được nói chuyện với anh nữa, mình phải tự học cách chăm sóc bản thân rất nhiều rồi.

Nói vậy thôi, để dành mai viết =))) Đi ngủ đã, mai dậy sớm còn viết phân tích văn học Mỹ :)) dù sao cũng hứng thú hơn môn Ngữ văn ngày xưa :p Ai ghét chứ mình thích cực hê hê

Tạm biệt tôi của 21...

Yêu,

Hal

dimanche, octobre 26, 2014

“8 chữ vàng” phụ nữ không được quên khi yêu


1. Sắc

Đàn ông thường bảo rằng họ yêu vẻ đẹp tâm hồn của người phụ nữ, nhưng là của một phụ nữ đẹp. Chẳng hạn như cái tâm hồn đẹp của một khuôn mặt đa diện lồi bất đối xứng, rỗ rá xì mụn không phải là thứ họ quan tâm, không phải là loại phụ nữ có thể chứng tỏ được đẳng cấp của họ khi đi ngoài phố.

Đàn ông đến để chúng ta chọn lựa, không phải đến để chọn lựa chúng ta. Vì vậy, hãy trở nên xinh đẹp. Đàn bà xấu vốn dĩ không có quà.

Bất kể đứa con gái nào cũng có thể trở nên xinh đẹp. Quan trọng là có đủ tiền và có đủ sự đầu tư khôn ngoan trước sự kì diệu của công nghệ make up, công nghệ dao kéo và công nghệ silicon.

Đừng lợi dụng đàn ông như một công cụ ATM, nếu không muốn họ xem đàn bà chỉ là một thứ "đồ chơi người lớn" đa năng. Đừng tưởng mình lợi dụng được đàn ông, thứ gì còn có thể mua được bằng tiền thì đều còn quá rẻ, mọi sự trao đổi thân xác đều là khập khiễng.

2. Say

Đàn ông thường bảo rằng không quan trọng chuyện trinh tiết, anh không quan tâm, anh là người bao dung, anh sẽ tha thứ cho em, bla bla bla. Nhưng về mặt phân tâm cảm giác mình là thằng ăn thừa là mặc cảm tâm lý sẽ được ghi nhận trong tầng sâu của vô thức. Khi không được ý thức kiềm giữ, khi say, khi tức giận, khi tự ái, khi ghen, chúng ta hãy sẵn sàng để chấp nhận tổn thương vì thứ không gọi là lỗi lầm nhưng được xem như lỗi lầm đó.

Hãy nhớ sau người đàn ông thứ nhất, mọi người đàn ông đến sau đều là thứ hai. Sự kể lể chi tiết, thành thực sẽ trở nên ngu xuẩn, vì khi người ta mãi băn khoăn về vấn đề an toàn vệ sinh thực phẩm và đạo đức của đầu bếp, ăn phở sẽ rất khó thấy ngon.

Con cá tự câu được bao giờ cũng ngon hơn con cá đi mua được. Đàn ông đánh đổi rất nhiều tiền hoặc nhiều thời gian không phải vì con cá mà họ muốn, mà là để thỏa mãn cảm giác chinh phục. Con cá ở chợ hay siêu thị hay nhà hàng hay là đẳng cấp thế nào thì cũng là con cá mua được. Đàn bà khôn ngoan phải là con cá được câu biết đớp đúng mồi.

3. Yêu

Đừng quá ảo tưởng về những lời hứa của đàn ông. Ừ thì cứ tin, và quên nó đi.

Không có ai yêu ai mãi mãi. Về mặt sinh học, nồng độ dopamine trong tủy thượng thận và não phải, adrenalin, serotonin hay hormone hạnh phúc endorphine tăng cao tạo cảm giác mơ mộng, lâng lâng, xao xuyến, nhung nhớ của những người mới yêu nhau. Nhưng sự thật là những hormon này sẽ giảm dần và mất đi trong khoảng từ 1 đến 3 năm. Sau đó, chúng ta sống, chấp nhận nhau bằng hormone gắn kết và tình nghĩa ocytocine. Vì không thể chống lại quy luật, hãy chấp nhận nó.

Đừng dày vò bản thân bằng niềm tin vào tình yêu bất diệt. Mong chờ xác suất may mắn một phần triệu triệu sẽ xảy đến như cổ tích hay sức sống các hormone tình yêu của mình sẽ là sự đột biến kì diệu ư? Một khi tình yêu hết hạn sử dụng - hoặc là vứt bỏ, hoặc là chấp nhận, hoặc là đem tái chế, đừng mong chờ vào việc nâng cấp nó.

4. Đau

Vết thương nào rồi cũng sẽ lành. Nhưng thời gian có thể sẽ không thể phẫu thuật thẩm mĩ được vết sẹo nó để lại trên tim.

Yêu thương, chiều chuộng và hy sinh quá mức, sẽ chỉ khiến cái gen "khốn nạn" trong mỗi người đàn ông trỗi dậy. Đừng đòi hỏi sự biết ơn, khi người ta không cần và không thể hiểu nổi sự hi sinh của mình là cái chết tiệt gì. Hi sinh bản thân chấp nhận đau khổ để người mình yêu hạnh phúc ư? Là cao thượng hay là ngu dại.

Nếu có làm tổn thương một người đàn ông yêu thương mình cũng không cần phải có mặc cảm tội lỗi. Vì nếu không, chắc chắn một hay nhiều lần trong đời, hoặc họ sẽ làm tổn thương ta, hoặc làm tổn thương những người phụ nữ khác. Những gì mà một người con gái, một người phụ nữ, một người đàn bà, phải chịu đựng trong suốt cuộc đời, đủ để cho phép họ có được quyền ích kỉ và tự yêu mình như vậy.

Phụ nữ luôn luôn đúng. Và người đàn ông làm người đàn bà mình yêu phải đau, luôn luôn sai.

5. Phụ

Phụ tình hay tình phụ thì cũng như nhau, cũng đau như nhau, cũng mất mát như nhau.

Không cần thiết phải làm đau một người phụ nữ khác vì một thằng đàn ông. Đừng so đo "tao là vợ, tao là người yêu, mày là tình nhân". Khi có thể trong lòng họ, chúng ta không là cái đinh gỉ gì. Ở vai nào thì phụ nữ cũng đều đáng thương như nhau cả. Đến trước hay đến sau thì cũng sẽ thương tổn, cái đàn ông yêu nhất chính là bản thân họ.

Hãy bỏ ra vài tiếng làm tóc, trang điểm, diện áo váy để mình trở nên xinh đẹp hơn trước khi đến gặp tình nhân của chồng. Hãy tỏ ra bình tĩnh, thông minh và đừng để họ nhìn thấy sự bất lực của mình trong ánh mắt, trên những nếp nhăn, những ngấn mỡ thừa và sự mệt mỏi, khổ đau trên gương mặt.

Vòng tay này có thể ôm siết, bờ môi này có thể nồng nàn, lời nói này có thể ngọt ngào, con người này có thể từng yêu ta say đắm, thì cũng có thể như thế với người phụ nữ khác.

Đừng có cái tham vọng điên cuồng rằng có thể giữ người đàn ông mình yêu bên cạnh mình đến suốt cuộc đời.

6. Dục

Đối với đàn ông, đôi khi món lạ cũng là món ngon. Nướng thịt trước các anh tu hành thì không khiến vồ vào ăn thì nước miếng cũng lênh láng. Nhưng chẳng ai đổi cơm để ăn thịt nướng suốt đời cả. Người đàn ông khôn ngoan chỉ muốn có thêm, họ không muốn đánh đổi.

Vì không thể trói buộc sự chung thủy của một người đàn ông suốt đời. Hãy cảm thấy may mắn nếu người đàn ông của mình ăn vụng chuyên nghiệp, an toàn, sạch sẽ và kín đáo. Ví dụ biết là chỉ sử dụng condom tự mua, biết về HIV/AIDS, STDs, hay rằng giang mai là bệnh có thể lây qua đường miệng, cách dò camera ở khách sạn…. Ôi nghề chơi cũng lắm công phu!

Không cần thiết phí tiền phí giờ nằm đau đớn ở thẩm mĩ viện, để căng da mặt để hút mỡ để nâng ngực, phải rủ rỉ nhau các tuyệt chiêu các tư thế mới lạ trên giường để giữ chồng. Lúc thì sushi lúc là cơm chiên dương châu lúc cơm trắng muối mè, chán quá thì nấu ra thành cháo, thì cũng gọi là đổi mới đấy, nhưng cuối cùng cơm vẫn là cơm. Chúng ta không thể là cái buffet mà họ muốn.

Quá ghen tuông hay quá tin tưởng đều là sai lầm. Thỉnh thoảng hãy dò ra những nick lạ từng sign in trong máy tính của chồng, và search chúng trên google. Biết đâu sẽ nhìn thấy chồng mình đang trên web đen nào đó chia sẻ kinh nghiệm "chăn rau, viết report mây mưa, xin share hàng hay review về gấu nhà mình".

“Make love” và “have sex” là hai thứ hoàn toàn khác nhau. Là điều không phải đàn ông nào cũng hiểu. Rồi thì họ quên dần những cái nắm tay, những cái ôm siết, những nụ hôn nhẹ nhàng, đàn bà với họ trở thành con búp bê đã cũ, đã biết quên dần những va chạm ấm áp.

7. Rỗng

Việc phải sống suốt đời với một người đàn ông thật đáng sợ. Mỗi ngày lại thấy họ càng lúc càng xa lạ, càng khác với chính họ những ngày đầu tiên mình yêu.

Không thể chịu đựng cuộc sống mà tình yêu cứ ngày càng nhoạt toét. Loanh quanh trong bếp, chăm sóc con cái, nhận chút thương hại và quan tâm của chồng như sự ban ơn. Bỏ mặc mình già đi, béo lên và lôi thôi, cáu gắt vì tối mặt hầu hạ chồng con, rồi lại lo lắng nghĩ xem làm thế nào để chồng không chê không chán, không tìm đến những cái giường khác, trẻ trung và hấp dẫn hơn. Đừng tự hãnh diện và ngụy biện cho tất cả rằng mình đã hi sinh, đã rất cao thượng, rằng mình vì gia đình, vì các con. Ai cần, ai quan tâm. Với tôi một khi tình yêu cho kẻ khác không còn nữa, tôi sẽ yêu chính tôi, kể cả con cái hay mấy mẩu giấy kết hôn, đều vô nghĩa như nhau.

Mỗi chúng ta đều chỉ sinh ra một lần và chỉ có một cuộc đời để sống. Chúng ta không có quyền buộc mình hi sinh vì kẻ khác.

8. Buông

Thứ gì có thể cầm lên được, thì cũng bỏ xuống được.

Đàn ông chia tay khi đã yêu người khác, đàn bà chia tay khi không còn tình cảm. Một khi muốn buông bỏ, mọi lý do đều trở nên hợp lý. Đừng trách móc bằng những lời hứa xưa cũ, khi ấy họ thật sự đã được tẩy não, đã quên rồi.

Thứ gì vỡ rồi thì đừng cố chắp vá, chỉ làm cứa máu tim, chỉ làm chúng ta trở nên đáng thương và thảm hại. Thay vì vùi mặt trong chăn gối khóc lóc sưng mắt và đầu tóc rối bù, thay vì chờ đợi và tìm kiếm như con ngốc, tự hủy hoại bản thân bằng nuối tiếc và đau thương. Sự tự trọng bao giờ cũng làm cho chúng ta đẹp hơn, cao hơn kẻ khác.

Sự căm hận không phải là chọn lựa thông thái. Sự trả thù ngọt ngào nhất trong tình yêu đó là lãng quên. Mười ngón tay siết không đủ để giữ được nhau.

(Sưu tầm) 

~*~*~*

Hal không thấy đề tên tác giả nên không biết, nhưng mà bài viết này thật sự hay và có ý nghĩa nên post lên đây chia sẻ cho chị em phụ nữ :) 

Mình thích nhất phần 2 "Say", cá nhân mình vẫn thấy chuyện trinh tiết quan trọng =)) Căn bản mình cũng đã nghĩ cả đời này mình sẽ chỉ make love với đúng 1 người đàn ông trong cuộc đời, đó là người mình gọi bằng "Chồng" :)) Tình nhân thì nhiều nhưng chồng chỉ có một :-j Đã cho được người này thì dĩ nhiên tình nhân sau cũng sẽ cho được, mà cho hết người này đến người khác thì khác gì...

Mình không judge ai, mỗi người một cách sống khác nhau. Chẳng ai là đúng mà cũng chẳng ai là sai. Nhưng mình thấy thế thì phù hợp với bản thân thì làm thôi :p 


jeudi, octobre 23, 2014

Amazing 23rd


It turned out not all the 23rd day of month ain't always as terrible as I supposed. Having experienced today was the clearest evident for it since I got compliments from my teacher for my representation about American government and elections.

You know, I've already spent for a week doing research, burning my nights, reading on Wikipedia and nearly getting mad as there were millions of information that I couldn't figure out where to start and it was too difficult to simplify them due to the fact that I didn't understand the whole case, either :)) 

Anyway, I attempted to comprehend all the content on my way then paraphrased in the simplest way for showing them in public.

What made me proud of myself was the expression by my teacher "I'm impressed with miss Hallie's representation...This topic is supposed to be very boring and sleepy but she made way simple, interesting and spoke loud enough to deliver her representation. Her pronunciation was quite good" :p

Obviously, this work isn't mine at all. My group contributed to this achievement, although we must take care of our part individually :)) At least, I didn't need to carry the burden for all members which used to be my duty previously =.=" 

Anyway, it was good to me :) despite 23rd! I have to do my utmost because...it's like the miracle is going to happen to me the following year. Who knows! :p

*phew* I'mma back to blog again :))

Nite,

~ Hal

lundi, octobre 20, 2014

Bây giờ mới hiểu..

Có những chuyện bây giờ mới hiểu, ít nhất là tới lúc mình hoàn toàn trải qua rồi thì mình mới hiểu được Will.

Ngày xưa lúc anh bận rộn với bao nhiêu thứ ở trường, công việc ngập đầu thì mình lại suốt ngày pm kêu réo. Không trả lời thì mình sẽ khó chịu, làm ầm lên đủ thứ rồi sau đấy nói lung tung các thể loại.

Anh vừa mệt với công việc vừa mệt với những thứ lảm nhảm của mình. Bây giờ nghĩ lại mới hiểu anh đã chịu đựng mình nhiều như thế nào.

Thật sự thì không phải khi không mình sáng lán thế. Bây giờ mình bận, rất rất bận, bận tới mức không thấy cuối tuần luôn. Nhưng mình vẫn dành thời gian để nói chuyện với một số bạn cố định, đúng nghĩa kiểu vừa làm vừa chat luôn í.

Đa phần là mình thấy thoải mái trừ một người...Mình chỉ không hiểu vì sao người đó lại đối với mình giống như mình đối với Will ngày xưa? À thì anh mình bảo thì là "đồ ngốc, thằng đấy thích mi rồi" =.=

Chả tin, cũng chả nghĩ =))) À nếu suy luận là vì ngày xưa mình thích Will nên mới làm như vậy thì bây giờ xuất hiện một người làm như vây với mình thì suy ra??? Tào lao, chắc mình bị hoang tưởng :)) Chẳng phải đâu :p Hallie thì ai mà thèm thích =))) Ế zồi :D

Thôi :| Không biết. Nhưng kệ đấy T_T mình bận lắm không có thời gian. Bản giận dỗi mình này nọ thì mặc vì mình không có thời gian đi dỗ với cả mình...mình thích Will rồi :) Xưa giờ vẫn chỉ có như vậy thôi!

Mệt lắm, ngủ vậy :(

Hiểu nhầm vớ vẩn!


Bữa giờ bận. Ừ vẫn điệp khúc cũ rích nhưng mà bận đến mức chẳng có weekend luôn thì quá quá tệ. Dạo này cứ bị chọc mà mình chẳng có thời gian giải thích.

Thứ nhất cái hôm đi nhậu với Aki là đi vì đi, mà bữa đấy lần đầu tiên gặp mà. Tính dễ thương thì thích, là thích kiểu cute quá thì thích =))) Không biết diễn tả như nào nhưng sau đấy cứ bị trêu là như nào?

Thứ hai mình sắp có một con Ted tên là Aki và sự chẳng liên quan gì tới bạn Aki này cả. Nói phức ra là Aki đó là mình gọi tắt của Anakin :)) Lí do thì kệ mình hỏi nhiều làm gì :"> Nên tóm lại chẳng liên quan.

Còn thứ ba là đêm qua nhắn tin cho Will, thì mò trên mạng ấy...định nhắn "I miss you" bằng tiếng Nhật để trêu thôi nhưng sao cuối cùng thấy dài quá, dòng 2 có câu giống giống tưởng đâu cùng 1 nghĩa nên nhắn câu "aishite imasu" =)) Cuối cùng nghĩa là "I love you" :)) than thở phong long thì lại bị hỏi -_- "Nhắn nhầm cho Aki à?" :|

Hiểu là trêu nhưng mà sao cứ khoái trêu kiểu này =))) Mình bận tối mắt tốt mũi, đầu óc còn chẳng minh mẫn gì cứ làm mình hoảng cả loạn lên. Tuần sau sinh nhật định rủ Aki đi nữa mà với cái tình hình này thì quá mệt nên thôi khỏi đi :)))

Bao lần mình nói rồi tính mình rất thẳng. Thích thì bảo thích không thì bảo không. Mình có kiểu làm bộ làm tịch với ai đâu. Còn thích thì ừ bạn ấy cute, tính cực awkward lần đầu tiên gặp thế nên thích =))) Còn yêu thì trong lòng mình có người rồi, you know it! Thế sao vẫn cứ trêu :"> sợ Hallie ở già chăng? :)))

Mà biết đâu có khi :v Thôi nhộn đủ rồi, đi học bài đây. Có linh tinh quan tâm thì lo chuẩn bị sinh nhật bạn trỏe đi đừng dinh vào mấy chuyện này nữa dùm :)) Năm nay bánh sanh nhựt bạn Hal được tài trợ :"> Còn quà thì ôi thôi chưa gì các tình yêu gửi tới nhà um xùm rồi or đã mua cả rồi dù ở rất xa mình =))) Có một sự cảm động muốn khóc :'(

Xong thứ 5 đã rồi mình sẽ viết lại...còn bao nhiêu là bức xúc về quyển "Bạch dạ hành" vẫn chưa nói được. Đang ức chế đây...nhưng thôi không có thời gian.

Lại một tuần mới,

~Hal

vendredi, octobre 17, 2014

It's Friday!


Never had in my life I valued week-end this much. All the week was kind of horrible to me for I've studying and working both for school and private stuff like a maniac. God bless me, I at least took a short space of time per day to read the book "Into the mid-night sun journey" and listened to classics at the end of the day. Otherwise, I would have got stressed to death lolz~

Anyway, it's Friday...yeah, there are a huge bunch of things to push me into the fucking stupid hectic life but I decided to treat myself nicely by dating with Aileen and two Japanese guys in a club, having some drink and chit-chat with them for relief. Well, it's been a time I've not yet took any sip of wine or beer =))) I'm probably going to have little tonight. In limit, of course :">

I must pore back over the book "Byakyakou" :p wait for 9 pm to "night out" lah lah~

Bye~

Hal

~*~*~

11:47 pm

As I promised Ma to come home before mid-night, so here I am. Aww why hasn't anyone ever tell me that Japanese guys would be nice and polite that much? He's super super cute =))) Especially when he said "Tiếng Việt không có giỏi, sợ nói gì đó bất lịch sự quá" or "Nếu về trễ bị mắng thì gọi mình qua để mình xin lỗi dùm cho" in a super cute way :3 I'm kinda tipsy now for a few bottles of beer. I actually prefer wine to beer, yet he apparently loves beer than okay, whatever!

Oh :o my face is red =))) why does my face always turn red each time I drink either beer or wine? it makes me so ugly that I never wanna pose before a camera :((((( I did take some pictures just a while ago with them but my red face made me unconfident :( oe oe I'm starving :((( still remember that I had an instant noodle before hooking up, and had two pieces of bacon & mushroom pizza later and some beer :((( Why am I still feeling hungry and thirsty? Eh :((( why why why~

khung` roi` =))) tot nhat nen di ngu chu khong nen len con nhu nay :p vui lam, ban ay rat de thuong :"> uh thi ten cua minh la Yuki Chan con` ban ay la` Aki Chan=)))))))) Khung` roi, DI NGU!!!!!!!~=))))))

mercredi, octobre 15, 2014

Sorry =.=

I'm beating myself up for picking a semi-stranger instead of a very close friend of me. It was understandable as she was pissed off at me and talked to me with an air of detachment later on. I was unable to be biased towards her because my decision would influence on the whole outcome of others and excuse me, this period has been stressing me out so much that it's out of my capacity to put others upon myself. Honestly, I'm quite depressed right now although it ain't a big deal at all. Somehow it always hurts me each time I unintentionally upset someone, even if it's the right thing but I still feel uneasy.

Anyway, the book "Into the mid-night sun journey" was dispatched to my house this afternoon, lifted my mood up a bit after a gloomy day with such a heavy atmosphere with my friend for the decision. I ought to take it easy and care free since during the period, it must be a seer nonsense to get more space and time for sentiments and troubles. I'm utterly tired and exhausted...

Well, gotta turn off the lappie and read the book hastily right off. A bunch of other stuff are waiting for me to solve out, too :)) Had I not blogged like this, it would have blown my mind out due to recent pressures.

Agrhhhhhhhhhh...Thank God, I'm still alive!

Love,

~ Hal

mardi, octobre 14, 2014

Chăm chỉ period


Khiếp! Đến cái giai đoạn con Hal nó đã quyết tâm cái gì rồi thì thôi rồi đừng hỏi, chăm chỉ như một con điên đấy :))

Bữa giờ lên trường thì cứ ngồi một cục đọc sách, người duy nhất giao tiếp là giảng viên và cái bảng, có mà nói chuyện thì chỉ có một chuyện là họp nhóm. Còn lại không cười, không líu lo, không nói chuyện với bất cứ hình thức nào, tuyệt giao với xã hội =)))

Bắt đầu xuất hiện scandal là mình chảnh, lạnh lùng hay mới gặp chuyện gì đó kinh khủng lắm nhưng trời ơi làm gì có chuyện gì đâu.

Cơ bản là giai đoạn chỉ muốn một mình, muốn tập trung cho một thứ thì mình sẽ trở nên quái dị thế đấy. Tức là quay đít lại với xã hội, bỏ tất cả các chuyện khác thì mình mới tập trung được :| Chứ có phải giận dỗi, chán ghét hay chảnh gì với ai đâu :)))

Nhiều bạn bảo mình trông đáng sợ lắm =))) Lạnh như băng hà vài thế kỉ đấy nhưng mà mình có bị chi đâu. Có nhiều khi mình không để quản lý nổi hết chuyện thiên hạ thì tốt nhất là nên như thế này này :">

Chứ mình hoàn toàn bình thường khỏe mạnh như mọi khi. Chiều nay tự nhiên đuối quá nên ngủ quên mất, thế là thành ra bùng học. Bình thường ngủ một ngày đủ tiêu chuẩn quốc tế là 8 tiếng hơn nhưng dạo này còn có 4 hoặc 5 tiếng ngủ thôi nên mình hơi bị mệt.

Nhưng biết sao đấy. Mình sợ không kịp. Mình sợ mình cố gắng không đủ. Mình sợ nếu mình nuông chiều bản thân ngủ thêm tí, hay giải lao tí thì mình sẽ không làm tốt. Hơi bị áp lực :)) Nhưng kệ mình, vì một tương lai tươi sáng rất gần nên phải cố gắng thôi.

Một khi mình đã bảo "Để đấy tớ làm được" thì có mà chết vì kiệt sức cũng phải làm cho được =))) 

Nhân tiện tớ có tên tiếng Nhật rồi ;) Yuki nhé :))  Thứ nhất là vì tớ "lấp lánh", thứ hai là vì tớ sinh vào mùa đông, thứ ba là vì nhân vật nữ chính trong "Bạch dạ hành" cũng là "Yukiho", thứ tư là vì căn bản đối với người dưng thì tớ cũng lạnh như băng đấy, thứ năm là vì tớ thích tuyết. Cái lí lo "lấp lánh" là của thằng bạn tớ nói thế còn tớ thì vẫn chưa hiểu tớ "lấp lánh" chỗ nào =)))

Sáng mai quyển "Bạch dạ hành" sẽ tới nhà mình chưa nhỉ? Trông quá vì mình muốn đọc. Haiz đi học bài tiếp đây...stress quá lên đây xả :"> Vì mình mà pm ai chat thì có mà thêm vài tiếng luyên thuyên nữa cho xem.

Anw mấy đứa hâm dở hơi, có gì ta sẽ mail cho =)) Dạo này chỉ nói chuyện với mỗi sư phụ và Anne trên skype, còn lại chả nói năng gì với ai. Tuyệt đối mất tích haha

Yêu,

~ Hal (Yuki)

dimanche, octobre 12, 2014

Lessons from Jp films

(my favourite Japanese actress: Ayase Haruka)

My sensitivity seems to get worse due to the fact that I often shed my tears while watching Japanese doramas for some touching scenes. Most of them are not only about love but also friendships and family. For instance, the scene in "Socrates in Love", as Soku's Granpa watched over him while he was practicing riding bike, falling down so many times that he felt discouraged later, the Grandpa at that time opened his arms and asked Soku "Do you want to quit, Sokuharu?", Soku instantly got on his foot and yeah he made it. The promise of riding his Grandpa everywhere forever as a chaffeur written at the back of the picture of young Soku on the bike with a winning smile abruptly led to my tears for some reasons.

I must say it was just one of Japanese doramas making me cry. The more I experience these meaningful lessons as well as the depth of each story, the less I would like to turn back to Korean dramas again. 

Love in Japanese movies always comes by fate but develops by their unstoppable endeavours from both to perfect themselves and for the partner. Love to them scarcely means thousands of lovely-dovey messages daily, some hook-ups, dates, laughs and arguments; or love is just because we lack a beau to date on weekend like our friends do. In Japanese films, my observation would run to the progress of how love is gradually reforming each person, obviously in a better way. They do not demand an utter alteration of their partner to fix them, instead both would attempt to achieve the necessary harmony for each other's happiness purpose. Ain't that kind of love beautiful? 

Love is also the way they discover not only the positive bits of the partner but also learn to love the ugly ones as well, and accept them with great appreciation because it's the pure and down-to-earth love thanks to which they don't need to try hard to show the best of them when they are together. Love is not frustration as we must push ourselves to become perfect beneath another's eyes, but serenity as our mind gets calm, relieved and free to be who we genuinely are.

Gosh, this post is not all about love right from the beginning, I digress. All in all, Japanese doramas has contributed to my maturity enormously, not only about relationships but also life and I must admit that my perception has amazingly changed heaps. 

For your information, I've lately been only following doramas of Ayase Haruka such as: Hotaru no Hikari 1&2 (Glow of fireflies), Byakyakou (Into the midnight sun journey), Sekai no Chushin de Ai o Sakebu (Socrates in Love), Saki,...

My brother ordered me the book "Into the midnight sun journey" last night, then it will probably be delivered to my house next week for sure. I'm glad to have the read since the dorama has still been engrained at the back of my mind for days regardless of my done watch for days ago. 

Okay, back to my stuff. I made a deal with my goodie about competition of us on the way chasing our dreams by efforts. We both agreed that we would be spending only one hour per day for episode of Japanese dorama (we cannot definitely put them aside right now lol) and devoting the rest of time to the study and work. His goal is certainly final Japanese destination, a blissful reunion with his Japanese girlfriend in upcoming years. And mine, you know, is still a secret and I shan't announce until I work it out! Anyhoo, wish me luck on the tough way I'm making. It is clearly pretty strict and full of challenges, especially my indolence sometimes rises quite high in my head to indulge myself in the bed of roses lolz~ To my belief, nevertheless, I will do my utmost with my sheer diligence acquired from Japanese spirit. がんばってください! ;) 

Out of the point, don't question the reason why I'm not interested in Japanese no matter how much I love their doramas and culture. Honestly, the same goes with Korean and Chinese...the fact that I'm unable to memorize logograms :)) Then I quit :"> It is easier to learn languages using Latin alphabet :p By the way, I can sing excellently Japanese, Chinese, Korean, Thailand songs without understanding the meanings =)) Quite brilliant kiddo! :')

Nice weekend. Can't wait to get the book within next week!

Much love,

~ Hal

PS: I've found out that most of Korean dramas based on Japanese novels and comics *astonished*


vendredi, octobre 10, 2014

Ma's home!


My lifesaver has come home yeah yeah~ It means that I shan't starve to death again :((( both of Pa and me are so lazy lol

This morning, I was supposed to go to the movie for "Annabelle" all alone since friends here are so frightened that they never want to see any kind of horror movies with me. It doesn't matter to me because I do enjoy horror movies at the cinema on my own. As watching it, I rarely concern others around me and take them as the air *blushing* Two self or oneself is okay! 

This time, I actually went with my cousin Daisy who happened to ask me out for the movie all of sudden. She meant to watch in the afternoon but I changed the plan for the afternoon class. Well, I promised myself not to play hooky anymore then was trying to keep it.

Mom's home now. It has taken for almost 2 weeks and somehow I feel kinda weird and unfamiliar...Don't know why but it's like she's changed a little bit. Oh perhaps it's just because I have not talked to her for a while which brings to me this sense. It must be! Or simply, those Japanese doramas I've watched lately changed me *sigh* I have no idea!

Gotta study atm, 

Bye

~Hal

jeudi, octobre 09, 2014

Into the mid-night sun journey


I've just finished the last episode of the dorama "Byakuyakhou" (Into the mid-night sun journey). It was pretty intense, albeit beautiful. The whole story was full of dark...there was no sun. Though it was like a bitter fruit, if you chew very slowly, it indeed tastes sweet! I couldn't help but cry my eyes out for feeling pity for them, for their miserable destinies and sinful love - the love in the mud, the love in silence and long distance, the love that led to countless crimes. Despite it, they still wished to walk together, hand in hand, under the sun one day. Silly! Their pure dream sounded pure and plain to anyone but was too hard to make it work because their journeys were endlessly in the dark and the only sun was each other's existence. 

When a person dedicates his life to someone else, the recipient may suffer more than the giver. Ryouji entered the world of vice and dabbled in crimes to support Yukiho, committed to become "a ghost" for her safety and happiness. He paid for all his crimes in the end by the death...well, he finally could be freed out of the seemingly long mid-night sun journey but Yukiho must keep her life in agony in spite of the loss of her only sun. It hurts!

I will write about this doroma at Xmas :) At the moment, I'm overly overwhelmed and my emotions are complicated at the moment. It's like I'm completely obsessed by it and unable to describe my current feelings for the doroma. Still remember my brother warned me before "You shouldn't watch it as your mood ain't good". My mood had been quite upbeat until it came and hit me this hard. I'm glad it's over today! Kay, ready for the next horror movie "Annabelle" tomorrow.

Night the world,

xoxo 

~Hal

PS: Honestly, I hope to receive the book as my 22nd birthday gift this year. It is such a bitter cup of coffee in the winter, but still sweet and warm to me somehow.

lundi, octobre 06, 2014

Delight of life


Never had before I sensed my life this calm and serene. Either does October treat so nicely due to my upcoming birthday or my fresh mindset has just reformed life in a good way.

It was me becoming unbelievably taciturn. I'd rather devote all day at home, rolling in the bed lazily, reading retro-novels or watching dramas, drinking milk, having snacks, listening to classics than wander around on the Internet, catch up some so-called friends then start to gossip about someone else or simply listen to thousands of tiny sentimental love stories of them. Well, I'm done with those! I found myself having no reason to concern issues which scarcely involve my life, thus it is nonsense to waste my precious time for those who are not worth my attention at all. 

In other words, I have learned how to narrow down friendships and acquaintances to the least. The more relationships I connect, the more convoluted my life will become due to the fact that I always concern too deeply others' troubles, take theirs as mine then put lots of efforts to solve them out. The mindset, fortunately, has turned off and left the place for self-love which means caring about myself more carefully, taking responsibility for myself, respecting myself and learning to love myself in any forms. 

Besides, neither harsh words nor liars bother me again. The furious demon inside me was vanquished which led to my current pretty calm mind. I shan't frown, mess things up or reprimand others no matter how horrid they might become to me. Perhaps, I should thank them for teaching me another life lesson, and beat myself up for befriend false people. Either way, it's entirely all right as long as I remain this inner optimistic perspective.

Speaking of schooling matters, since today was the beginning of new semester, I decided to cease my stance against the university as well as the whole corrupt education system since it is impossible to shake it up, I must learn to dance in the rain instead of waiting for the storm to pass :) I'm glad that I've made it!

Mention to my unrequited love towards Willian for years, the quote "Love is something that you cannot achieve by efforts." has anyhow obsessed me, strongly enough to cast away the unwelcome beautiful flashbacks of us flickering in mind now and then. To my belief, anything on the earth, apart from love, I'm confidently capable of achievement as long as sufficient time and condition are given since I'm such a diligent person (in spite of being a true slob at home :p). That's it! Love pertains to fate and destiny - abstract notions that are scarcely resulted from endless endeavours. Stick in mind this "We are certainly bound by fate, but probably not by destiny. If we are, then it has unlikely come to the right timing yet. Right person, wrong timing." Consequently, I don't rant anymore! Love him, it's okay...but don't be such a disgusting meddler to him because he doesn't like it, either. I guess so!

Life formerly was enormously difficult and annoying to me which stressed me out for I was lost to find the way of balancing them: relationships, emotions, works, study, friends, troubles of mine and others', gossips, becoming a suffering listener, a people-pleaser and blah blah~ My head was going to explode at any time. Fortunately, I've changed my attitude slowly to make it easy and yeah, my life has altered as well. Of course, life still goes on the same routine, jeez, there is no miracle here. The point is that I chose to tackle the adversities with a positive attitude, rather than my negative thoughts previously, and the change seems to make the whole difference. Little by little, day by day, yeah I start to savour my life to the full :)

It's quite pleasing and tranquil <3 Thanks for everything has come to me, no matter sorrows or happiness they would be. If they are happiness, Hallielujah!! If sorrows are their names, I'm more grateful :') Only owing to their existence, sweet fruits coming after are valued and surely I myself also learn a pocket of lessons and experience named life~

Sorry, long time no blogging. Hah, this post is likely becoming interminable lolz~ Gotta stop here and ready for bedtime as usual!

For your information, my recent day routine is: reading books, talking to very few goodies on skype, weaning myself off facebook, watching various Japanese dramas, cooking (still in learning process), doing household (Maman's being absent 'till Sat) and obviously being a clinomaciac all the time ha ha :))

Wow @@ too long!

Hello the first week of October. It's Monday and it's raining too..."Mondays and rainy days always let me down la la la~" Okay, they let me up *frown* I'm lying teehee

Nite nite the world,

xoxo

~Hal

PS: I'm listening to "Castle in the sky" tune from my little music box offered by one of my goodie on my 20th birthday. It's such an ideal way to treat myself in this kind of weather. Again, too long =))) Sorry!

samedi, octobre 04, 2014

Hạnh phúc tràn đầy


Bữa giờ mình bận xem phim quá, dành được tí thời gian nói chuyện với một vài đứa bạn super thân đã là quá giỏi rồi nên đừng thắc mắc vì sao mình lại không thèm viết blog :')

Má đi công tác đến thứ 6 tuần sau mới về. Hổm rày ở nhà có hai cha con, mình cũng chịu khó nấu ăn, làm việc nhà linh tinh rồi đâu đấy lại nằm ườn ra xem phim, ăn popcorn rồi cười ha ha như con dở hơi. Tối đến thì online bắt đầu tiết mục "kể chuyện đêm khuya" với Cin, Chip, Anne, bro.Nguyên và Jun. Còn lại thì không có nhu cầu cần nói chuyện thêm với ai, kiểu không có lắm chuyện nữa í.

Cuối tháng mới đến sinh nhật mình, cơ mà bỗng nhiên dạo này nhiều bạn hỏi han thích gì mua cho? gửi về cho mấy thứ forever 21 nhé? thích jumpsuit ko? mua cho một lố Gấu và Kitty nhé? cuối tuần này tớ shopping, mua cho cậu một mớ quà sinh nhật nhé :* vân vân và mây mây =))))

Thật tình không hiểu gì luôn :') Bỗng dưng được "cưng" quá thể như này nên cảm thấy cảm động quá thể =)) Mình đã làm gì để nhiều người yêu thế này :* :* :*

Định viết cái gì lãng mạn nên thơ một xíu, như tả trời trăng mây gió nhưng thôi vì chuẩn bị đi siêu thị mua đồ với papa rồi ='D viết vài dòng như này đã :x Lâu lắm rồi mới thấy cuộc sống mình xinh đẹp đến thế!

Cuối tuần yêu,

~ Hal

mercredi, octobre 01, 2014

Hello tháng mười!


Ngày đầu tiên của tháng 10...

Tối nay Anne bay về lại Sài Gòn nên hiện tại cảm giác rất buồn. Đã thế tối mai maman lại đi công tác bay ra Hà Nội nửa tháng trời. Tâm trạng buồn vô hạn luôn nhưng cũng chẳng biết phải làm sao, đành cứ phải vui ấy.

Hôm nay trời khá đẹp chứ chẳng mưa tầm tã như mọi năm. Hên phết! Mình cần ra đường suốt khoảng thời gian Anne ở đây cho thỏa, cứ mà ở nhà như bà già thế này...Dạo giờ xa rời quần chúng lắm rồi he he~

Muốn đợi thằng Jun về nước rồi hai đứa đi đâu đó xa du lịch quá. Maman dạo này đi công tác liên tục khiến một đứa ham chơi như mình cũng muốn đi quá. Mình chỉ muốn ra đường cùng những đứa bạn của mình, vui, không tốn thời gian vô ích còn không thì ở nhà tận hưởng cuộc sống một mình.

Mình cứ gọi là héo hắt =)) Thích một mình cực :v Rất biết tiêu khiển một mình luôn :p Sau này hay là ở một mình ha :3 Nuôi một em mèo đỏng đảnh và nhận nuôi một đứa con xinh xắn :x

Mới đầu tháng 10 đã hâm hấp như này. Hallie ơi là Hallie ~

Tháng này phải shinh đẹp cả tháng nhé, vì cuối tháng là tới b-day mình :') Đối xử dễ thương với Hal một xíu nào =))) Tính cách của shiu nhơn là không từ bỏ và phải quyết tâm tới cùng :)) Năng lượng đã được charge in...Sẵn sàng!!!

Hello October!

~Hal