lundi, juin 23, 2014

Monday. 23rd. Rainy day.


Today is 23rd and it’s raining outside the window…

There is one more week until the day I begin my summer time in HCMC with my friends who have already returned to Vietnam since early in June. However, the excitement of coming to the city is no longer dwelling in me for some unknown reasons. At times, I came to the idea of spending the whole summer in my hometown with my parents although it would be pretty boring and quite tiring to stay at home all day, watch some favourite dramas or TV series, learn French and become so damn quiet which potentially resulted in my mental health.

To be perfectly honest, I am afraid of visiting the city again and being so aware of the absence of Willian because it has just taken us one year since I encountered and had great times with him during last summer. This year, summer turns out exceedingly meaningless to me as the reason I come to the city is never for someone I love. I do not deny that I am sensitive and weak which bothers my heart and mind so much that sometimes I wish I could pull the foolish heart out of my chest and throw it away.

In current time, I have rarely mentioned his name or recall any kind of memories between us to my friends. Instead, I always show them a strong and determined girl who has already left the past behind and moved on this life so easily without the man. Sadly, inside the story is an opposite me being desperate and longing continuously his reappearance regardless of how many times I tell myself to give up on him. The heart has its reasons that reason ignores!

Just say…it cannot be clearer that we would never able to get back to love once I lost faith in him long time ago. Don’t ask me how to rebuild it after everything because it is too late to turn back. Trust is like a paper, you know, once it is crumbled it can’t be perfect again.

I love him and miss him every single day, every hour and every second as the way I have been doing right at the moment. Yet it should merely come to this far and I believe this boundary will keep me secure, at least from unexpected agonies in the future, especially to such an emotion-driven and overwhelmed girl like me. I would rather cease this relationship here than have blind faith in the man that would not offer a blissful marriage as I always dream.

How bitter to love someone this much but always force yourself to forget!

*sigh*

Anyway, my friends would kill me if I dare to cancel the trip to HCMC. Perhaps I’m about to shorten my days there and be back as soon as possible.

If we are indeed destined, could I happen to see his smiling face again in the city? Let only me see him happily once, then I would feel relieved and blessed for him, too. Please!

Sorry for this wet mood today. Blame it for the weatherman and the day of 23nd *frown*

Monday. 23rd. Rainy day.

Dammnit! Three disgusting things in a day =.=

Hal

mercredi, juin 18, 2014

Mệt mỏi quá


Đôi khi cảm thấy sống thật nặng nề với những lo toan trong cuộc sống. Mọi việc chẳng phải lúc nào cũng êm đềm trôi đi mãi được, mà sóng gió đôi khi cứ từ đâu ập tới.

Sắp tới là cả một cơn bão dữ tợn mà mình còn không biết phải đối phó với nó như thế nào mà hiện tại những cơn mưa dông diễn ra hàng ngày cũng đủ khiến mình thấy việc sống cũng là một từ quá khó khăn.

Mình muốn đi thật xa. Xa hẳn nơi này. Để rồi khỏi phải phiền lòng vì những chuyện như thế này nữa. Đến một nơi chẳng ai biết mình mà mình cũng chẳng cần phải biết ai. Ừ thì khó khăn để thích nghi, khó khăn và cố gắng để làm việc thật nhiều như mình vẫn muốn như thế hơn.

Đôi khi cứ nghĩ, giá như có Ralph chắc cuộc sống của mình cũng không khốn nạn đến thế này. Mọi việc sẽ dễ dàng hơn một tí vì mình biết anh sẽ luôn là đôi vai vững chãi giúp mình vượt qua được bao nhiêu là khó khăn. Có anh, có tình yêu của anh mình cũng không biết là phải sợ gì thêm nữa.

Tính mình càng thương ai nhiều mình lại càng không muốn nhắc. Anh mất lâu rồi nhưng mình cũng chẳng nhắc nữa cũng vì mình muốn dặn lòng là mọi thứ đều tốt vì mình tin dù anh có ở bất cứ đâu thì anh vẫn yêu mình như thế. 

Hiện tại mình cảm thấy rất mệt, nhưng cũng khóc không nổi nữa...Những chuyện như thế này sao cứ xảy ra rồi để một đứa không liên quan như mình phải đau lòng nhường này? Mình muốn bỏ trốn, đi về nơi nào đó không phải nhìn thấy những chuyện như này nữa.

Mình phải làm gì đây? Em phải làm sao đây? Mình phải sống sao đây?

Năm sau rồi...

mardi, juin 17, 2014

Yêu Đức :x


02:07 am

Nãy giờ mình nói nhiều như sáo với nhiều người, gào thét nhiều quá đi nên bây giờ cũng không biết phải viết gì vào blog. Nên để mình update vài cái sì ta tụt trên fb mình nhé:

Còn khoảng 20' nữa nha =))))))) anh Đức ơi  thể hiện bản lĩnh đàn ông đi :))) Đập thằng Bồ  — feeling phấn khích quá mức. (3 hours ago) 

Bé đã mém khóc vì hạnh phúc =))) mới vô trận đã thấy trò đá người rồi cuối cùng thì thấy chưa =))) thẻ đỏ là đúng rồi :)) ngồi cười vật vã hả hê bây giờ thì cơn ác mộng này còn dành cho Bồ còn kéo dài 1 trận nữa lựng enjoy đê chưa coi trận nào ngồi cừi như điên thế
klq nhưng vừa thấy Poldi  bé đã mỉm cười mãn nguyện :") hôm nay không có Klose nhưng thôi đợi vậy :x ba bảo thôi đi ngủ là vừa xem làm gì nữa =))))))))))))) (2 hours ago) 

Hạnh phúc quá  Muller em yêu anh :((((((( Chúc mừng anh đã lập hat-trick đầu tiên trong World Cup năm nay :x hí hí Poldi được ra sân một lát :') Thặc tình vẫn mong đợi Klose ra sân quá do kiểu muốn ảnh lập bàn thắng thứ 15 và nhiều nhiều nữa để qua mặt Ro béo =.= Cám ơn các anh đã giúp em đập nát bấy bọn Bồ  dù có hơi "ác" một tí là thậm chí không cho người ta một bàn thắng danh dự :))
Anw Cám ơn đã hơm làm bé thất vọng *ôm hun chụt choẹt* tinh thần người Đức thật đáng nể  Vui vẻ roài ^^ Hi vọng năm nay sẽ vào chung kết  *tung bông tung hoa*
Bồ Đào Nha hả con hêu Thanh Phong Bồ bây giờ Đào Mồ rồi  — feeling loved. (1 hour ago)

Ưà, mình thấy vui lắm. Kiểu mình ghét bọn Bồ Đào Nha vì chơi xấu quá và mình ghét C.Ronaldo luôn đấy. Và mình cực cực khâm phục tinh thần của người Đức, đá là đá hết mình chơi hết mình vì dân tộc. Đt Ba Sư Tử làm mình chán cực :( dù mình là mình thích Anh lắm chứ bộ.

Hôm nay thi tiếng Pháp tốt lắm nhưng bị sai sót một tẹo à. Mong cho thi xong hết sớm để sớm vào SG xem đá banh với nhiều bạn ^^~ Trông lắm luôn í :x Kiểu xem có nhiều người rồi hú hét các thứ sẽ thấy bị hạnh phúc vỡ òa :p Dạo này nhờ nhiều bạn yêu thương, thêm banh bóng yểm trợ, phim ảnh các hình thức nên là mình cũng đỡ nhiều lắm rồi. Không còn quá đau lòng chuyện tình cảm nữa.

Bây giờ thì muốn sớm được đi Thụy Sĩ, falling in love with một anh người Pháp và có một cuộc sống mới không lo toan :)

Thôi hết sức. Đi ngủ đây :p

Vui lắm,

Yêu :*

Hal

vendredi, juin 13, 2014

Thói quen


Người ta mất một vài tháng thậm chí là một vài năm mới hình thành được thói quen tốt. Nhưng chỉ cần một vài giây để hình thành nên thói quen xấu. Ngày xưa mình từng lầm lạc giữa việc thích và yêu rồi dần dần nhận ra rằng suy cho cùng mọi thứ cũng chỉ là thói quen. 

Thân thiết với một người, nhắn tin với một người, gặp một người hàng ngày hàng giờ, trêu đùa với một người...dần dần người đấy bỗng chốc trở thành một thói quen không thể thiếu trong cuộc sống, giống như hơi thở, nhưng là nguồn sống nguồn vui. Đến một ngày thói quen đó mất thì ta lại bồn chồn, đau buồn đến nghẹt thở vì không thể sinh hoạt được như bình thường nữa...Và rồi phải mất một khoảng thời gian rất dài để tập một thói quen mới.

Đánh mất người yêu suy cho cùng cũng chỉ là đánh mất đi một thói quen hàng ngày. Người ta bảo thói quen xấu thì dễ có nhưng thói quen tốt phải cần thời gian và một ý chí nghị lực mãnh liệt. Thế suy cho cùng thói quen sống độc lập, một mình tự tìm lấy niềm vui cho bản thân mà không phải phụ thuộc vào một ai để khiến mình thấy vui, thấy hạnh phúc chính là thói quen tốt hơn mà mình cần chăng?

Mình chẳng biết nữa. Cuộc sống này vốn dĩ muôn hình muôn trạng. Hôm nay có thể vui nhưng mai đã có thể buồn. Có những thói quen hàng ngày cứ tưởng đâu sẽ mãi nằm đó, mình xem thường, không trân trọng và cứ thả mình trôi tuột theo cái nhịp điệu đều đều được cho là nhàm chán đó. Rồi đến một ngày bỗng nhận ra mình đã mất những thứ quan trọng đến thế nào.

Đâu có ai có thể theo mình đến suốt cuộc đời này cũng như đâu có ai sinh ra mặc định là để làm một thói quen của ai. Tình cảm thì cũng có lúc mãnh liệt lúc nguội lạnh. Quan trọng là biết thế nào là thích nghi với mọi hoàn cảnh.

Chuyện gì dai dẳng kéo dài mãi lặp đi lặp lại thì cũng sẽ trở thành thói quen. Dù tốt dù không thì chẳng quan trọng mấy. Chỉ đơn giản là học được cách thích nghi với nó và học được cách biến cái không thích thành thích và cái thích thành không thích thì mới mong yên ổn.

Có vẻ mình đang viết lung tung :)) Thật ra lâu lắm mình không viết văn tiếng Việt nên câu chữ lại chẳng trôi chảy như xưa, có khi giờ mình còn viết dở hơn cả người nước ngoài học tiếng Việt. Tiếng Anh, tiếng Pháp và ngay tiếng Việt đều không tốt. Không liên quan thật. Nhưng bỗng dưng muốn viết hai từ " thói quen" vì dạo này mình hình như đang hình thành những thói quen xấu :)

Lại không liên quan nhưng dạo này lâu lâu nhìn đồng hồ lại thấy số giờ và số phút giống nhau. Người ta nói mỗi khi thấy như vậy là có một ai đó đang nhờ mình :)) Chẳng biết đúng không nhưng bỗng dưng bây giờ lại chẳng quan tâm nữa.

Chẳng lẽ mình đã bỏ rơi thói quen chờ đợi đếm ngày để được quay lại với Will rồi chăng? Thật lạ...vì mình không quen để lạc thứ tình cảm bền bỉ này như thế. Mình cảm thấy mông lung, chẳng cảm giác được gì cả. 

Thấy ngạc nhiên thôi!

Entry nhảm nhưng thôi cứ viết =)) 

Thứ 6 ngày 13..

Hal

jeudi, juin 12, 2014

Hallo World Cup 2014


World Cup 2014 opening ceremorny is raised at one fifteen am (local time in Vietnam).

I'm so excited to wait for the moment watching the ball rolling :') It's time for me to burn like fire with my beloved squads, particularly great footballers.

Can't wait!!!!

I'm supposed to sleep right away since I'm not going to miss the opening ceremorny at any rate. However, I'd like to go online and write something on my blog to save this state of excitement for World Cup in 2014 as the way I used to write a bunch of pages in my diary during World Cup 2006.

Honestly, I missed World Cup 2010 for the university entrance examination which was certainly much more significant than my passion for football. Therefore, this season is deffinitely not what I'm going to let it go easily and neglect as if it has never happened while everyone around the world is participating in the "worldwide party" :')

Oh how much I miss Wayne Rooney, my favourite footballers in England squad. As usually, I will support Germany squad the most because their national spirit which constantly rises exceedingly high each time any international association football competition sparks gives me such great admiration that England squad scarcely draws in me, in spite of how much I'm fond of following annual Premier League. For your information, I'm a manucian :') a Red Devil fan =D

Okay, I've written so long =)) must hit the hay immediately :*

So excited!!! Cheers!Let's party!!!!!

Love love :*

Hal

mardi, juin 10, 2014

06/10/2014


It feels like for such a long time I haven't written anything on my blog since the day I gave up on him :p It's not because I spent most of time to suffer and struggle with pains that he had left in me, but making the best of my time with some close and best friends.

Honestly, my drama is nothing compared to what my best friends have just gone through. The more I listen to their stories, the less I wanna complain or moan because it's indeed not worth wasting any calories for such an old and dirty love story like that.

Le passé est passé! :) 

I must say that I'm totally full of happiness right now with friends and great brothers and sisters. They know how to make me smile, crack me up, lift me up and help me forget him little by little everyday. God, I'm grateful for getting amazing people He sent to my life.

*sigh* I'm waiting for my money back :( The person keeping mine promises me always to pay me back as soon as she gets it, yet I doubt it. And it's impossible to make a trip to HCMC this city unless she pays me in time T_T Honestly, I don't know how to believe in anyone else...

mardi, juin 03, 2014

It's over!


5 years 3 months and 18 days..

I loved him. I missed him. I desired to see him. I waited for him. I cried. I laughed. I was happy. I danced like a fool when got his messages. My heart fluttered as he kissed me. Our hours spending together were not even less than 12 hours. I opened my heart many times to date with other guys and tried to love someone else. I was painful. I got countless scars. I forgave. I loved him through a screen. My love was real but he didn't believe in that. I was dissappointed. I dreamt about him many nights. I was stupid. I was childish. I talked a lot. I... and I...

Over..

I won't wait. I won't cry. I won't get hurt. I won't let him find me again. Stop here.

Everything in the past has been broken...into pieces...no more Will in my life!

Goodbye :)

I'm sorry but after you, I can't love anyone once more time. NEVER!

Mình đôi lúc cứ mạnh mẽ tự tin thái quá trước mặt người khác :p Nhưng cuối cùng rồi thì lại như thế này. Mình không biết nói với ai hay phải làm gì cả. Cho mình khóc lần cuối thôi. Hết đêm nay mình sẽ đoạn tuyệt tất cả với quá khứ, với những chuyện liên quan tới tim phổi này nọ :D hứa là sáng mai ngủ dậy mọi chuyện sẽ khác ^^ hông đợi cũng hông hi vọng nữa. Như này là quá nhiều...thật sự rất rất nhiều rồi í :)

Ngủ ngoan Hal nhé :*:*


dimanche, juin 01, 2014

Universal children's day of baby Hallie :3


- went to watch the movie "Maleficent"

- was bought popcorn and coca cola

- was offered bear stuff (pencil, automatic toothbrush holder, cake, glasses box, earphone and comb) :x

- had ice cream and frappuccino matcha :')

- laughed and talked a lot

- saw dragon dance

- became so little and childish :p

- got a large size bag of M&M chocolate :3

- happy, excited, funny and surprised hehe~

This is the first of June...filled with glee :x

Love,

Hal

Salut Juin!


Summer is approaching to town that makes me excited and delighted somehow. Still remember the last summer in HCM, I met him and got a sudden kiss from him. Time is passing by...the last time of our conversation has gone for eight moths 15 days :p

My heart still yearns for time of reunition with him this summer although we have been split up for months. I just expected that we would be able to happen to encouter each other along the way again for some seconds because I have been missing him so much that my head went little mad :') His happiness is mine, thus all I need is to see him fine and content with what he has achieved so far - a life without me.

A continuance of dreams that he returns and bares his love to me in sincerity is drawing an intense illusion in my inner self. So many times that whenever I see his face, my head automatically tells me this is merely such a dream and I need to wake up instantly. And yes, it's true! All of those are just dreams which turns me into a dreamer.

Okay, I would be the kind of person who always loves to hold the best memories of every one this tight even though they're gone already. Then I myself am deeply painful and disappointed since putting too much faith and love on others :') It was all my fault!

Anyway, a new month has come...It's time for me to left the past behind in order to move on and greet new things. Time will change every person and even me :p He hoped me to be mature..here I am - more mature than ever :)) Still keep childish attitude a bit in me ^^~

June is the month of my final-term exams within 27 days. After that, I'm going to meet a lot of my close friends and get pressies as they promised. Esp, I can't wait to meet my bestiest friend of my life :*:*:* miss him heaps :") We're about to burn this summer due to World Cup. Yay yay :)) I promise I won't be a better this time lolz~

June, please grant me the miracle for which I'm longing...

Love,

Hal