samedi, septembre 07, 2013

September 07, '13


Hôm nay trời mưa...

Có vẻ như mọi chuyện đối với mình vẫn chưa thật sự tốt lên chút nào. Mình vẫn buồn nhiều, vẫn nghĩ nhiều, vẫn cảm thấy ám ảnh và lo sợ nhiều thứ liên quan tới chuyện sống chết, con người, thời gian và tất cả mọi thứ.

Nghĩ nhiều quá đâm ra ít nói đi hắn. Mami cứ sợ mình bị gì do mình dạo này không còn nói chuyện nhiều cả ai nữa. Không rõ lắm, chỉ là muốn yên tĩnh một mình, muốn nấp vào một chỗ nào đấy chẳng ai biết, chẳng ai biết mình đang như nào.

Mọi thiết bị phương tiện thông tin liên lạc đều đã khóa hết rồi, có vẻ skype là mình còn onl lên nói chuyện với Epig cho đỡ phải phiền lòng nhiều. Một phần mình có set mặc định sign in nên thôi onl cái đó cũng được :)

Mình nhớ thằng bạn của mình. Nhớ những kỉ niệm hai đứa giỡn giỡn nhây nhây, nhớ những lần mình hành hạ đánh nó, bắt nó làm cái này đòi nó phải làm cái kia, nhiều khi lười đi lao động hay ngủ quên béng đi, cũng nhắn tin bắt nó bao che. Nó tốt lắm, con trai gì mà tính dễ thương lắm.

Nhưng sao nó lại mất?

Mình có vẻ vẫn chưa tin được...

Những lúc như thế này, anh lẽ ra nên biết là chỉ cần an ủi mình vài câu động viên cả mình thì mình sẽ thấy ổn lên nhiều lắm. Nhưng mà người đâu chả thấy, còn tệ hơn cả người dưng. Nhạt nhẽo!

Chả cần. Mình cũng không muốn đến cả tinh thần mình cũng phải dựa vào người khác. Mình có thể mạnh mẽ với bất cứ ai, có thể tỏ ra cứng rắn cho cả thế giới này thấy, kể cả với ba má mình. Nhưng mình thật sự không nghĩ đối với người mình yêu mình cũng phải trở nên can đảm như vậy.

Chẳng lẽ chưa bao giờ thật sự xem trọng mình hay sao? Tại sao biết sai nhưng vẫn không tài nào từ bỏ được? Tại sao mình ngu vậy?

Dạo này có vẻ mệt, ăn uống ngủ nghỉ cũng không tốt. Vẫn nghĩ, vẫn buồn, vẫn ám ảnh, vẫn nhớ, vẫn vẩn vơ nghĩ tới nhiều chuyện lắm.

Thôi ngủ sớm,

Iu nhà ngươi blog à!

:*

Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire