vendredi, novembre 02, 2012
Maman
em iu má iu quá má iu của em ơi...
Sáng nay thức dậy nhận được message của má "Hallie ơi! dậy ăn sáng đi con, má mua đồ ăn sáng rồi để trên bàn đó. Nhớ ăn xong mở tủ lạnh lấy bịch sữa uống Hallie nhé" =]
Má muôn đời mình bày hoài cơ mà vẫn thích nhắn tin có dấu rõ ràng như thế :p
Buồn cười kiểu mỗi lần má gọi mình "Hallie" như thế thì đều là đang dụ mình cái gì đấy
Buồn cười kiểu lớn đến thế này nhưng vẫn toàn gọi mình là "bé"
Buồn cười kiểu má hun đầu mình, vuốt tóc mình rồi bảo "bé nó còn bé em lắm, thương em nó lắm, em nó ngoan lắm chỉ tội em nó cứng đầu quá...nhiều khi không thương nổi" =]
Buồn cười kiểu thương mình như đứa bé 10 tuổi không biết gì, vẫn lo cho mình từ miếng ăn tới giấc ngủ.
Buồn cười kiểu gặp mặt mình thì thôi chẳng nói năng gì, thế mà đi đâu mất hút thì toàn là nhắn tin tình cảm iu đương nhớ nhung cả mình :') như hôm sinh nhật, sáng đó thấy mình trong nhà thì im luôn, đợi mình đi học rồi thì mới nhắn tin chúc mừng =]
Mình rất ghét những ai mở miệng ra chửi thề cứ thêm chữ "má" or "mẹ" vào >.<
Nhà mình kiểu buồn cười thế :') Dù chẳng bao giờ thể hiện tình cảm thương yêu trước mặt nhau, cơ mà vẫn luôn iu thương nhau nhiều thế.
Iu ba nữa, ba hông nói cơ mà mình biết nhà mà hông có mình thì buồn lắm. Chẳng ai nói nhiều cười nhiều líu lo như sáo cả ngày như mình :p
Về đến nhà là ih rằng tía lia kể đủ chuyện từ con cò con cá đến con heo con gấu cứ như thể ba là best friend của mình íh =]
Nhộn quá nhộn...mình luôn cảm thấy thoải mái và hạnh phúc kiểu gì đâu íh. Chẳng có khoảng cách hay bức tường nào giữa mình cả ba má cả, đôi khi hạnh phúc cứ đơn giản là như này này.
My parents can't give me enough the best things in the world, but they always dedicate and sacrifice their best things for me. Hence, I never feel regret for leaving my own interest because of them...I love them! And I was moved by this Parents: A gift to be cherished forever
Mình đang tự hỏi nếu mình vẫn đang ở HCMC thì liệu mình có đủ bình yên và thanh thản để viết những thứ như này hay không, liệu có những bữa cơm đúng nghĩa ở nhà như này không hay là những bữa ăn vội vàng qua loa cho xong chuyện.
Đôi khi mình buồn, đôi khi mình thật sự rất nhớ cuộc sống bay nhảy hớn hở ở HCMC nhưng rồi lại thôi :D Ừ thì mình luôn là đứa vô tư, lạc quan trong mọi hoàn cảnh mà.
Tự nhiên mỗi khi nhắc tới ba má, tim mình bị chùng xuống một cách cực kì lạ lùng...
Sáng nay tự nhiên trời mưa to íh, "to" lắm luôn đến mức mình cứ nằm lì trong nhà chẳng buồn ra đường, chẳng buồn đi học chi hết :p Bản tính "gấu ngủ đông" lại trỗi dậy íh mà hia hia
Ghét mưa...
- Hal
Libellés:
day-by-day,
dear-diary,
f-a-m-i-l-y,
mother-and-daughter,
weakness of me,
weather
Inscription à :
Publier les commentaires (Atom)

Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire