mardi, août 26, 2014

Dù anh không cần em, em vẫn sẽ chọn cách đứng đợi anh nơi cuối con đường. Đơn giản là vì em yêu anh...


Có những người trong cuộc đời này... mà ta biết là nếu ta bước thêm 1 bước nữa... để nói với họ rằng ta yêu họ thì ta sẽ mất họ ngay...vậy nên lúc nào em cũng nói là em thương anh... vì em sợ tình yêu sẽ làm tan biến những gì mà ta đã có... em chọn cách bước cùng anh nhưng ko hề giữ anh cho riêng mình và em tin là trên cõi ngân hà này còn nhìu lắm những người thương nhau để đó như em và anh.

Ngày trôi qua từng ngày... dài thật dài... Thật sự khó chịu khi bị nỗi nhớ về anh hành hạ tâm can mà không thể quên đi, cũng không thể tránh. Em đã không thể ngừng nghĩ đến anh dù là trong phút giây em thấy bận rộn nhất với những công việc thường ngày. Nhắm mắt lại cũng thấy bóng anh, thấy anh cười. Bịt tai lại cũng nghe thấy giọng nói của anh. Cũng may mà em đang ở nơi đây, 1 nơi rất xa anh, nếu không chắc em sẽ suốt ngày chạy đến chỗ anh mất,sẽ đảo lộn mọi thứ của anh, đảo lộn cuộc sống vốn yên bình của anh. Bởi em là cô bé rắc rối mà, lại hậu đậu nữa. Cứ hễ động tay vô việc gì là việc ấy sẽ tan tành, rối như 1 mớ dây bị cột thắt nút lại với nhau mà không có cách nào cởi chúng ra. Ít ra ở nơi này, em học được cách đè nén những cảm xúc của mình xuống sâu tận đáy lòng, cũng như làm cho tâm hồn mình yên bình nhất có thể, dẫu rằng trái tim em lắm chênh vênh và đi lạc hướng ngày một xa xôi.

Tình yêu là một cái hố sâu, vẫn biết cái hố ấy là hố đen, sâu thẳm, khi nhảy vào em sẽ chẳng còn lối đi lên, nhưng em vẫn lao đầu vào, để rồi mới nhận ra cái hố này quá sâu, để em đo đạc và san lấp nó, để em chiến đấu với bóng tối, với sự đơn độc 1 mình. Em đang làm gì? Đang đi đâu? Đang cần ai? Thật vô nghĩa khi phải làm mọi thứ mà chẳng có anh ở bên, chẳng có ai la mắng em, chẳng có ai cau mày nhìn em khó hiểu, chẳng có ai nói em khùng và ngốc nghếch. Ừ mà em ngốc thật đấy, trước mặt anh em chỉ biết lặng im nghe anh nói, bối rối và hành động một cách khó hiểu, em không còn kiểm soát được bản thân và những suy nghĩ trong đầu nữa. Anh ở đó có hạnh phúc không anh? Có được bình yên và ấm áp? Sao ở đây em buồn thế, em lạnh và thật sự sợ hãi khi phải đối mặt với mọi thứ 1 mình. Em nhớ anh, nhớ anh đến phát điên. Giá mà anh nhớ đến em, dù chỉ là trong giây phút, giây phút ấy dù phải đánh đổi bất cứ điều gì em cũng cam lòng đánh đổi. Anh ở xa quá, nơi xa thật xa, không phải khoảng cách địa lý mà là khoảng cách giữa hai trái tim. Em cứ mãi mong chờ tình yêu của anh, trong vô vọng, em mơ một giấc mơ được có anh, dẫu biết rằng hạnh phúc của em chỉ là giấc mơ.

Anh có thể than thở rằng em thật phiền phức hoặc tính khí thất thường. Nhưng em luôn có sẵn những kiểu tâm trạng như thế, kiểu tâm trạng mà có thể bỗng dưng tự cảm thấy áp lực, bỗng dưng cả nghĩ mà lo lắng, bất an, bỗng dưng vì một chút tự ti mà thấy mình nhỏ bé, bỗng sợ hãi vì những thứ mơ hồ không thể nắm bắt... Em cũng chẳng mong cầu người con trai mà em yêu thương sẽ ở bên cạnh em, vì anh cũng có cuộc sống của riêng mình, và cũng phải đương đầu những mối bận tâm mà ở lập trường của em, không thể hiểu hết. Nhưng anh à, những lúc anh buồn phiền và mệt mỏi nhất, hãy ngoảnh lại phía sau lưng, vì phía sau anh luôn có em.
Ngay cả những lúc anh vui vẻ nói cười, ngay cả những lúc chúng ta có mâu thuẫn hay cãi vã.

Em tin là như thế, và sẽ mãi luôn tin như thế, những khoảnh khắc vui buồn trượt dài em muốn ở bên cạnh anh!

Nếu anh không nắm tay em, mà anh đi con đường của riêng anh, nếu anh chỉ có một mình, nếu anh phải trải qua mọi thứ một mình, em sẽ không để anh một mình đâu. Em sẽ dõi theo anh, ủng hộ anh, đi bên cạnh anh, và dù anh không cần em, em vẫn sẽ chọn cách đứng đợi anh nơi cuối con đường, vì em yêu anh.

Crystal Rain - Guu.vn
Link

Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire