Đôi khi tôi tự hỏi bản thân mình có bao nhiêu sự biến mất trên cõi đời này. Tôi không biết mình có thể chịu đựng được bao lâu những cái gọi là "biến mất" như thế này. Có lẽ cuối cùng kết thúc một câu chuyện tình yêu với tôi cũng đơn giản như bọt xà phòng. Ừ, là biến mất đấy.
Biến mất là khi một người phải đi rất xa định cư và có một cuộc sống mới. Vĩnh viễn không thể gặp lại nhau và vĩnh viễn không thể tiếp tục yêu nhau được nữa.
Biến mất là khi một người phải ra đi vĩnh viễn trên cõi đời này, về với cõi vĩnh hằng. Tan biến mãi vào hư vô.
Và biến mất là khi một người quyết định biến mất khỏi cuộc đời tôi không một lời từ giã. Tất cả chỉ vì tôi mà mọi thứ đã không còn nữa.
Tôi đau lắm. Đau đến xé ruột xé gan đến muốn quặn hết cả lòng. Buồn bã rồi tôi vẫn phải chịu một mình. Hình phạt này hình như quá khắt khe và tàn ác với tôi vì dù đau đến thế này như tất cả những gì tôi phải làm là chịu đựng một mình, ôm những nỗi đau đấy giày vò hàng đêm và tuyệt nhiên không thể khóc, không thể làm ầm ĩ lên hay đơn giản là đi tâm sự với ai cả.
Đơn giản thôi. Ai hiểu được tôi đâu? Căn bản là trên đời này chẳng ai hiểu nhau và có thể sống vì nhau, có thể chịu đau và cảm nhận sự mất mát đó cùng tôi được. Nói ra có chăng cũng chỉ là dăm ba câu chuyện ủ dột lâm li bi đát đáng làm trò cười cho người khác mà thôi.
Tôi không biết có những việc gì sai thậm tệ tôi đã từng làm để khiến trò chơi cuộc đời mang tên số phận này lại trớ trêu cay nghiệt với tôi như vậy. Bao nhiêu mất mát, bao nhiêu sự "biến mất" đột ngột rồi để lại trong trái tim tôi bao nhiêu vết sẹo chằng chịt mà tôi có thể chắc chắn cả đời này tôi cũng không thể nào lành lặn nổi.
Tôi có lẽ là con ngốc nhất trên thế gian này. Tôi sống ở thì hiện tại nhưng tôi luôn bị mắc kẹt với quá khứ. Với tôi bất cứ ai đã từng đi qua trong cuộc đời tôi, tôi đã từng yêu thương, từng đặt niềm tin, tình cảm và tất cả tâm ý của tôi thì mãi mãi với tôi người đó luôn luôn tồn tại. Không bao giờ biến mất được. Tôi cố chấp. Tôi chung thủy một cách không thể tin nổi. Nhưng tôi là người như vậy đấy. Trái tim tôi có thể thêm nhưng tuyệt nhiên không bao giờ là thay thế hay xóa bỏ đi những tình cảm tốt đẹp mà tôi kiên quyết lưu giữ lại. Tôi bị ngốc. Ngốc ư? Không…Tôi bị ngu.
Ai bảo tôi đào hoa? Ừ nhiều người thích tôi thật. Nhiều người thích nói chuyện với tôi, thích cùng tôi đi chơi, tỏ tình với tôi, bảo yêu tôi và muốn tôi làm bạn gái của họ. Họ bảo họ chân thành toàn tâm toàn ý với tôi. Nhưng căn bản họ hiểu gì về tôi mà bảo yêu? Hay đơn giản với họ tôi thì trong sáng, ngây ngô, mộc mạc, giản dị và đôi lúc cái kiểu nói chuyện rất láo lếu và đanh đá giống như tôi là một tờ giấy trắng tinh không màu mè kiêu sa đủ sắc như những người con gái khác. Ở tôi là một loại con gái mà họ rất hứng thú, nói chuyện không kiêng nể ai, thú vị, cũng khá xinh đấy, tính tình lại hay :) Thuộc loại vô lo vô nghĩ chắc là chẳng biết gì ngoài ba chuyện ăn chơi nô đùa cãi nhau lèm bèm buồn cười với họ rồi còn thêm cả cực kì mạnh mẽ và thông minh.
Thế là họ nghĩ rằng họ hiểu tôi! Vâng, "hiểu" được lớp mặt nạ của tôi dễ thật. Thậm chí dù là cha mẹ bạn bè có ở bên cạnh tôi 24/7 thì cũng chỉ "hiểu" được tôi đến chừng đó thôi.
Đừng hỏi rằng tôi làm thế có mệt không. Mệt đấy. Rất mệt. Đôi lúc tôi thử tháo lớp mặt nạ đó xuống, thử nói rằng tôi đang rất buồn, cảm giác không tốt một chút nào thì y như rằng họ sẽ đáp trả tôi bằng câu tôi mà cũng biết buồn sao?
Tôi không thể biết buồn ư? Tôi cũng là con người có tim gan phèo phổi cảm xúc đầy đủ cơ mà. Thậm chí tôi còn nhạy cảm, yếu đuối và dễ tổn thương hơn bất cứ ai đấy chứ. Bao nhiêu nỗi đau tôi đã trả qua, ai thấu? Tự trải qua một mình, tự đau, tự khóc rồi tự đứng lên và lại nhe răng cười với thiên hạ cho khỏa lấp cái sự trống trải đó. Rồi đêm đến nằm co ro mở nhạc classics lòng quặn thắt vì nhớ những người đó trong bất lực.
Hôm nay lại một đêm như thế…
Ngày mai Mặt Trời sẽ lên, tôi sẽ lại mỉm cười hạnh phúc mặc kệ trong lòng tôi có ra sao đi nữa. Dù sao tôi vẫn là Thiên Yết :) Trời sập xuống tôi vẫn đứng lên lạc quan được và những chuyện không hay tôi vẫn giấu kín một mình tôi với nó là đủ rồi.
Đơn giản là, tôi có khả năng hiểu và cảm nhận được cùng nhiều người nhưng rất tiếc là chẳng ai có thể làm được điều đó vì tôi.
Trái tim ngủ yên nhé…đừng bao giờ trật nhịp vì ai nữa. Nếu em dám hư chị sẽ bóp nát em ra trước khi em có ý định tra tấn chị lần nữa đấy!
Ngủ ngon nhé, thế giới!
Hallie

Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire