vendredi, avril 18, 2014

Gửi Hallie


Hallie ơi, lúc tớ đang viết mấy dòng này cho cậu tâm trạng của tớ cực kì bình yên và nhẹ nhõm lạ. Dạo này có rất rất nhiều chuyện xảy ra với tớ, nhiều người khiến tớ thật khinh bỉ, tức giật tới mức tớ chỉ muốn giết người cho hả tức, rồi lại nhận ra sự phản bội và những thứ nhặng xị nhiều chuyện chơi nhau từ những người tớ cho là cũng khá thân và đã xem như bạn.

Tớ đã nghĩ tớ tốt đủ, tớ nghĩ tớ nhiệt tình và đối xử tốt với người khác đủ. Thậm chí tớ đã đặt lòng tin và mở lòng để đối xử tốt với rất nhiều người. Nhưng rồi những gì tới nhận suốt bao nhiêu năm qua chưa bao giờ xứng đáng với những gì tớ đã làm. Tớ đã tự hỏi rồi mình làm tất cả những chuyện đó vì cái gì? Cuộc sống này tại sao nhiều chuyện không công bằng thế? Tại sao có vài người cứ thích làm khổ người khác thì mới vui? Tại sao có nhiều người lại thích lôi người khác ra đánh giá dù đã bao giờ họ thử dừng lại đánh giá bản thân mình chưa?

Và tớ chợt nhận ra một điều rằng những câu hỏi đó thật sự không còn cần thiết nữa. Vì đây là cuộc đời, đây là xã hội và đây là những thứ gọi là cám dỗ và thử thách để con người chúng ta có thể đạt đến được cái gọi là giá trị. Nếu không có những con người đó, không có những bất công đó, làm sao chúng ta có được những kinh nghiệm, những bài học mà không một sách vở nào có thể dạy được.
 
Phải, tớ đã học thế nào là sự phản bội, thế nào là sự nói dối, thế nào là lợi dụng, thế nào là hụt hẫng, thế nào là numb (tiếng việt là gì đêý ko biết!), thế nào là sự thất vọng, thế nào là thất bại, thế nào là đau và thế nào là căm thù =)) Và bây giờ bài học lớn nhất mà tớ học THẾ NÀO LÀ SỐNG CHO MÌNH :)
 
Nếu như mãi ôm khư khư những trăn trở kia trong lòng, mãi hành hạ bản thân cho những con người không đáng thì liệu có phải tớ tự phá hoại cuộc sống của mình không? Tớ không muốn là người như thế và đơn giản nhất tớ không muốn một ai định đoạt cuộc sống của tớ. Nếu tớ vì vài người không tốt mà tớ sau này không dám tiếp xúc với ai nữa thì có phải tớ bị ngu không? Nếu tớ vì những mối tình đã qua mà ế xệ luôn tới già thì có phải tớ bị chạm mạch rồi không? Nếu vì vài loại "khí độc" mà tớ buồn bực thì có phải tớ bị rãnh không? :p
 
Okay tớ không ngu, tớ không chạm mạch mà tới cũng không rãnh nên tớ không làm như vậy đâu. Tớ vẫn vui mà sống, yêu bản thân mình thật nhiều, motivated để hoàn thành được những gì tớ đang trông đợi...dù khó những có lòng tin thì vẫn làm được. À tớ đã remove được một số người ra khỏi friendlist của tớ và tiết giảm tới mức tối thiểu để ít mà chất. Tớ cần quality chứ không cần quantity nữa. Và chuyện của tớ thì ngoài những best friends của tớ ra thì thôi nhé, chả cần ai phải quan tâm nữa đâu vì tớ không mượn :))
 
Tớ không cần người nghe những câu chuyện của tớ như nghe một câu chuyện audio :') Cuộc sống của tớ, nếu đã không trân trọng và để tâm đủ thì thôi nhé không cần nghe đâu. Tớ mệt đủ rồi. Tớ không muốn dựa vào một ai trong giai đoạn này ngoài cậu - Hallie à. Chỉ có cậu thôi. Nếu cậu không cứu tớ thì cậu cùng tớ đi chết đi cho rồi chứ không ai hơi đâu lo cho hai đứa mình. Biết chưa?

Bản thân tớ bây giờ...tung bay phất phớt như gió. Người người nhìn vào thấy tớ lạnh nhưng thật ra tớ đang bay rất mạnh và heart của tớ rất nóng nhé. Những người bạn thật sự của tớ vẫn biết tớ bình thường, chỉ có người ngoài cảm thấy tớ khác. Tớ không khác. Chỉ là tớ cần một chút cho riêng mình. Thế thôi. Cuộc sống có quay cuồng điên loan thế nào thì tớ vậy chỉ là cậu như này - là Hallie như xưa. Có chăng nhìn nhận ở một vị trí khác và hoàn cảnh khác thì thấy tớ khác :p

Không quan tâm lắm người khác nghĩ gì về mình và cũng không quan tâm lắm người đó thế nào vì mình không đánh giá ai cả :D chỉ cần tốt với tớ là được. Tớ không dài tay quản lắm thế nữa đâu nhé!
 
Tớ cám ơn những người tớ yêu và cũng đã rất yêu tớ...vì ít nhất nhờ họ mà bây giờ tớ có thể một mình đứng dậy và vượt qua được tất cả những chuyện vừa qua.
 
Ralph đã dạy tớ niềm tin vào những điều tốt đẹp và dạy tớ cách để keep calm and be hallicious như thế này. Will đã dạy tớ làm người lớn, dạy tớ sống độc lập để không phải ỷ vào người khác nữa. Còn first love của tớ, Sky í, đã dạy tớ cười và lạc quan dù đời có ra sao đi nữa :)
 
Tớ nợ các anh í một lời cảm ơn và tớ sẽ dành cả cuộc đời để vẫn nhớ và yêu các anh ấy như tớ đã làm suốt bao nhiêu năm nay. Chưa bao giờ tớ thấy vui vẻ như lúc này, cảm thấy mình bây giờ mới thật sự được làm người lớn =)) Hết hồn chưa. Èo ôi cũng không kinh dị như tớ nghĩ :') Vì tớ thấy mình trông sang chảnh, lady ra và trông smart hơn hê hê~
 
Thôi tớ phải đi ngủ đây. Mai dậy sớm còn học hành nữa :p Chăm học cực! hihi
 
Chào cậu nhé,
 
Hallie.
 
xoxo
 
PS: văn phong tiếng Việt vẫn buồn cười thế nào ấy nhở? =.=

1 commentaire: