samedi, octobre 05, 2013
[...] Nhớ
Bỗng dưng thấy trống rỗng một cách kì lạ...
Mình biết là đã qua lâu rồi nhưng sao vẫn thấy đau như này :)
Có lẽ mình là đứa che giấu cảm xúc quá tuyệt vời khiến bạn bè mình toàn bị cái mặt cười cười ngả ngớn của mình bịp bợm.
Mình thật sự rất nhớ người đó. Nhớ sắp phát điên lên í :)) Mình nói thật là mình muốn nổ tung ra rồi =))
Nhưng hông lẽ cứ hát mãi ca khúc "em nhớ anh" cho nhân loại cùng chia sẻ? Để làm được gì cơ chứ?
Mình biết làm sao đây? Tại sao lần này lại cảm thấy xa thật xa như này? Tại sao lại buồn phiền nhớ rất nhiều như này?
Mình phải làm sao mới có thể quên đi? Phải làm sao để xem nhẹ tựa lông hồng được đây? Cái cảm giác cứ như bị ám ảnh mãi không dứt. Mình thật sự không thể quên, thật sự không thể ngừng yêu thương người đó :))
Không nói, không nhắc, không màng không có nghĩa là mình không còn nghĩ nữa.
Có những chuyện thật sự không biết phải tỏ cùng ai :D Bây giờ không lẽ lại gọi mấy zai của mình để bảo rằng mình đang nhớ đến zai khác à?!
~~~
Tình yêu là cảm giác lớn lên trong lòng ta. Khi còn xuân trẻ, nó ồn ào, mãnh liệt. Khi trưởng thành, nó nhẹ nhàng, thấm đẫm yêu thương.
Hạnh phúc của một người con gái trong phận đời này, không phải là được nhiều người đàn ông yêu. Mà là được yêu một người đàn ông yêu mình. Duy nhất và chỉ một.
- Gào -
Inscription à :
Publier les commentaires (Atom)

Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire